Rượu là tinh hoa của nhân loại. Từ khi phát minh ra rượu, trong y học, bao nhiêu thứ thuốc được dẫn từ rượu. Cũng như bao lời hứa hẹn, thề thốt, bao hứng khởi từ bầu rượu túi thơ.
Chúc nhau ly rượu ngày lễ, ngày xuân, hàn huyện lâu ngày gặp gỡ... Âu cũng là nét đẹp văn hoá
Nhưng lạm dụng rượu, nát rượu, ép nhau uống rượu Say, là Vô văn hoá. Nhiều khi gây hậu quả khôn lường.
Đàn bà ham rượu, cá biệt được làm lãnh đạo, bởi tiến thân từ rượu, hám ăn, ham nốc ... Mà hầu hết là loại lăng loàn, từng bỏ chồng hoặc bị chồng bỏ, chí ít cũng là loại chuyên dối chồng, ăn chơi bờ bụi mới ham rượu.
Chuyện ở nơi nọ, một thời gian dài, có lẽ đến 7 hoặc 10 năm, ở đó có loại cán bộ ăn chơi hoành tráng, xa lạ với cuộc sống người lao động. Nhưng người ta tự hào là cả thầy cả tớ đều vô địch về rượu.
Kẻ xu nịnh, đi đâu cũng bô bô, luôn mồm ngợi ca, khoe về tài về Sếp uống rượu không biết say và ăn chơi hoành tráng.
Thầy nào tớ ấy. Chủ sao, chiêm bao vậy. Thế là từ đó đã thành phong trào và sự nổi tiếng về tệ ăn nhậu tẹt ga và ép nhau uống rượu. Mà đã uống rượu, là bắt chước Sếp, mồm cứ phải chép chép, như lợn con bú mẹ mới lạ kỳ chứ.
Có kẻ cơ hội, lần đầu mới làm lãnh đạo, còn hùng hồn tuyên bố: "Không biết uống rượu, không biết đi mát sa ... thì không làm được lãnh đạo". (Tất nhiên bằng tiền chùa ).
Thế là "bêu gương" nhau, thi nhau tạo cớ để rủ nhau nhậu: Họp là nhậu, chơi tý thể thao là nhậu. Rủ bạn học về nhà, khách ba chủ bảy… nhậu.
Bắt chước nhau, các phòng ban, ngành đua nhau mời cấp trên, mời bạn bè giao lưu thể thao và … nhậu.
Có tiền nhậu, không tiền cắm quán cũng nhậu. Nhậu liên miên. Nợ tiền tỷ, nợ như Chúa Chổm vẫn nhậu. Đặc biệt hành vi vô văn hoá là ép nhau uống rượu say, mà đầu têu là Sếp, thế mới đã, mới khoái.
Kẻ nát rượu, hễ có hơi men thì mắt sáng lên, cái mồm chóp chép ... Rượu ngất ngất rồi thì hát múa, quàng vai bá cổ. Con, cháu lúc này, già, trẻ, cháu, chắt… ai cũng là em tất cả.
Rồi thì thi nhau đổ rượu và thi nhau lãng phí, không cần định mức tiêu chuẩn. Khoái nhất là có đôi vị cấp trên, mặt đỏ bừng, mắt lúng liếng, phong bì căng dắt túi, làm chỗ dựa cho cấp dưới, vừa ngồi uống, vừa cười xả láng. Mặc dù đang học tập về tấm gương Bác Hồ về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.
Mặc dư luận chê bai, mặc cán bộ và nhân dân xì xào mà họ chẳng chịu nghe.
Bởi vì: tham nhũng mới là tội, còn lãng phí dù to đến mấy cũng chỉ là khuyết điểm thôi mà.
Kẻ không ham rượu, tìm cách lẫn tránh bằng cách đeo cả chùm khóa, giả bộ là lái xe, hoặc kẻ ma lanh, dở chừng, vờ nghe điện thoại, lấy cớ ra về .
Đã đến mức ấy, mà nào đã được buông tha. Tệ nhất là Sếp ép uống, không kể đàn bà con gái, cháu chắt. Sếp bảo là phải nghe, Sếp chúc là phải cạn và uống lắm quen mồm, sinh bệnh sinh hoạ .
Thế rồi, bỗng có nhiều vị mắc bệnh gan, huyết áp, máu mỡ, gút, thận, có kẻ lộn mề, trào ngược phải đi viện mổ. Mà lạ, cứ nhè lãnh đạo và mấy con sâu rượu để tấn công. Cá biệt có người đã phải chịu hậu quả nặng nề. Còn chuyện té xe, va quệt do rượu, cũng chỉ là “chuyện thường ngày ở Huyện”.
Kẻ có chức quyền, có phương tiện, thì quanh năm tháng nào cũng cỡi xe công đi chữa bệnh, tốn tiền của nhà nước. Kẻ không có điều kiện, khi dính bệnh tật chỉ làm khổ vợ con. Ấy là chưa nói về nhân cách, khi đàn ông rượu say thì vào lầm nhà, lầm cửa. Đàn bà rượu say, tốc áo, thả rông. Nằm bên chồng mà sặc hơi rượu, há mồm, nhe răng ra ngáy.
Vẫn biết, ai rồi cũng phải chết vì một căn bệnh, một lý do nào đó. Chết là quy luật cuộc đời, vả lại, quả đất vốn dĩ đã chật lắm rồi. Mà có khi, mình còn đi trước họ, dù không uống, hoặc ít uống rượu? Ừ thì mình đoản thọ mình phải chịu. Nhưng, họ khỏe mạnh mà chết vì ngu, thì tiếc lắm thay.
Mà thủ phạm xét cho cùng là"anh Sáu, xóm Năm, đội nón lá".
Thế là rõ :
TẠI MÀY RƯỢU ƠI.
Bây giờ bệnh hành hạ hoài
Tại mình là chính, tại ai nữa trời.
Từ khi sinh ra trên đời
Là bú sữa mẹ, ấm hơi của bà
Lớn lên, dưa muối, tương cà
Chứ đâu dê nướng với là rượu bia.
Thế rồi đến một ngày kia
Về nơi đầu não(*), phê phê cả ngày.
Tiệc tùng ai uống, ai say
Nâng lên, hạ xuống chén đầy chén vơi
Có bệnh, nên từ chối rồi
Đã không thông cảm, người thời ép ta
Một lần, lần nữa ... cho qua.
Rượu nhiều, gan hỏng phá ra dạ dày
Để giờ vạ gió tai bay
Tại ai ra cảnh thế này hỡi ôi.
Nếu mà xứng tấm gương soi
Ngăn ta đâu phải bây giờ nằm đây
Rượu, bia thiệt tấm thân này
Làm gương lớp trẻ từ nay xin đừng
V V L 15/4/212
(*)Cơ quan lãnh đạo

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét