Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

ĐỂ TRONG KỶ NIỆM THÔI EM










(Ký niệm 60 năm THPT Yên Định)


Để trong kỷ niệm thôi em

Họp lớp chi nữa, để thêm mệt lòng !

Đã bà, đã cụ, đã ông

Già trăm thứ bệnh, hỏi không ai nào ?

Mỗi cây, mỗi cảnh lạ sao

Bởi chưng cuộc sống muôn màu khác nhau

Kẻ nhàn hạ, người vùi đầu

Bới đất nhặt cỏ, nghèo giầu sinh nhai

Rủ nhau đi chặng đường dài

Bao nhiêu may rủi biết ai mà lường ?

Dẫu rằng kỷ niệm mái trường

Tim ai mà chẳng vấn vương phượng hồng

Nhưng xin hãy để trong lòng

Cho xanh kỷ niệm, dẫu mong hơn gì ?

Ai muốn về như mọi khi

Rủ nhau, hẹn chỗ, ngày đi, nhẹ nhàng

Chẳng họp mặt, chẳng lễ làng

Địa điểm, chọn một nhà hàng chốn quê

Nâng ly, karaoke

Ôn lại kỷ niệm rồi về trường đây

Gọn, nhẹ ...điện thoại trên tay

Thích thì hẹn tháng hè này gặp thôi

Lãnh đạo lớp, nói thay lời

Ai về xin có lời mời, ghé chơi ! 

5/1/2021

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2025

TUẦN ĐẦU ĐI HỌC

 











( Tặng Minh Phúc cháu nội)

Một tuần đi học Mầm non.

Một tuần, rơi lệ, nỉ non cả tuần.

Một tuần, vui có mỗi lần.

(Một tuần, đến lớp, cười ngần ấy thôi).

Một tuần, đi học la trời(*)

Một tuần, ngon ngọt bao lời ngợi ca.

Một tuần, đảo lộn nếp nhà.

Một tuần, đi học chịu xa ông bà.

Một tuần, lo lắng mẹ cha.

Một tuần, điện thoại cả nhà, dõi theo.

Một tuần, nín thở bao điều.

Một tuần hy vọng, bao nhiêu nỗi mừng.

Một tuần, nói “Học”, không ưng.

Một tuần, từ Học, phải dùng từ Chơi(**)

Một tuần, giờ khá hơn rồi.

Một tuần nữa hết, cháu tôi quen trường…

***

Cảm ơn cô giáo yêu thương.

Mỗi ngày cháu được đến trường- Ngày vui. 

11/3/2023

Tuần đầu tiên cháu đi học Mầm Non

Ghi chú

(*)Ngày đầu hăm hở đến trường. Từ hôm sau, lên xe là khóc “Không đi học đâu “ ! Kk

(** Nói đi học là khóc. Phải nói là đi chơi mới chịu!

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2025

NHÂN QUẢ PHÚC PHẦN


















“Của không ngon

Nhà đông con cũng hết” !

Nghèo mà vui, tiếng trẻ nit vang nhà.

Tường chúng vẽ, đồ chơi chúng phá

Chẳng phút yên, cho có gọi là

Ghế lật ngửa, trên giường nhảy múa

Chọc ghẹo nhau, chẳng đứa nào vừa

Tố cáo nhau, công khai đòi hỏi

Chủ tọa luôn phải mở phiên toà

Chậm thời hiệu, khóc, la phản đối

Xử hoà thôi đã mệt đứt hơi

Tất bật ông bà, vội vàng cha mẹ

Cả khi vui đùa, khi chúng quấy chẳng chơi

***

Nhưng khi chúng vắng rồi 

Dù chỉ đi học thôi

Sao vắng vẻ, sao buồn đến thế

Ông, bà vào, ra nhẹ chân, lặng lẽ

Giáp mặt, đụng nhau, ánh mắt nói thay lời

Vẫn biết trên đời nào ai chê con với của

Tay nào nắm cả đêm, nghèo khó quá ba đời

Nhưng đông con, sẽ thời non việc

Được cái kia, chịu thiệt cái này

Sống trên đời muôn năm là vậy

Bởi trời chẳng cho ai trọn vẹn đủ đầy

Cũng chẳng lấy trắng đi tất cả của ai.

Khổ rồi sẽ qua

Nhưng thiện, ác đó là nhân quả

Gieo gì, gặt nấy 

Sống có lương tâm, đừng độc ác hại người

“Có Phúc, sẽ có phần thôi “

Âu cũng xưa nay, quy luật của cuộc đời !

9/3/2019

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2024

CHỈ KHỔ CON THÔI

 



















Những người …  nghìn nghịt là người. 
Đông như Nam Hán, như thời quân Nguyên. 
Bệnh nhân từ khắp mọi miền.
Trẻ già trai gái luân phiên xếp hàng.
Lo âu, tất tưởi, vội vàng.
Lạ quen, sát cánh, nhích hàng từng phân.
Lơ mơ, chệch lối, mất phần. 
“Buồn không giải quyết ”, dẫu chân tê bì.
Khám bệnh, con gái chở đi
Dẫn phòng, lấy số… rồi khi việc cần.
Nhìn con vất vả bao lần
Ruột như muối xát… muôn phần thương con…
03/10/24

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2023

NHỮNG VẦN THƠ VỀ CHA MẸ




TƯỞNG NIỆM 

Mùng Mười tháng Mười huý kỵ cha

Bốn ba năm ấy, người đi xa

Năm tám tuổi xuân trong vất vả

Trí lo trị quốc, trọng tề gia

Sống chẳng cho mình, cho tất cả

Việc chung cách mạng với việc nhà

Trở về cõi Phật lòng thanh thản

Để niềm thương nhớ mãi về Cha !

7/10 



VỀ NHÀ

QUẶN NHỚ MẸ TA

Bao năm mưu sống phương xa

Quê hương mới trở lại nhà Xuân nay

Trào dâng kỷ niệm vơi đầy 

Quặn lòng nhớ mẹ tháng ngày nơi đây 

***

Mẹ ta vóc hạc, hao gầy 

Gian lao, đọng lại bàn tay chai sần

Ruộng đồng, níu lệch đôi chân

Nắng mưa, bạc phếch áo quần đen thâm

Thương con phiêu bạt xa gần

Mắt mờ, bởi lệ bao lần đẫm khăn

Chiều chiều, đăm đắm ngõ sân

Lặng yên, đơn bóng, bần thần chờ con

Nhớ thương dạ những héo mòn

Đợi chờ khắc khoải, lưng còm, thân ve

Phòng đơn, giường mẹ chiếu tre

Bao đêm trằn trọc, tái tê nỗi sầu 

Tường vôi, vương đỏ cốt trầu 

Đêm nhai nỗi nhớ, ngày đau nguyên còn 

Cả đời, chưa được miếng ngon 

Chỉ quen khoai, sắn, chuối non góc vườn 

Tảo tần, gom nhặt yêu thương 

Khổ lao mẹ nhận, sướng nhường phần con…

***

Chốn xưa đầy ắp vui buồn 

Cúi đầu, thắp một nén hương dâng người 

Hãy yên lòng nhé, mẹ ơi !

Trong con có mẹ, cả đời không quên!

10/10



MẸ ƠI!

Hơn hai mươi năm vắng mẹ rồi

Lòng con nỗi nhớ chẳng hề nguôi

Đi đâu về cửa như muốn gọi

Mẹ ơi …

Như mẹ vẫn trên đời

***

Bữa ăn chẳng còn mẹ để mời

Trầu cau để héo chẳng ai sơi

Miếng ngon vắng mẹ, con như nghẹn

Nuốt lệ vào tim những ngậm ngùi

***

Con đi đây đó bốn phương trời

Nỗi nhớ trong  lòng chẳng hề vơi

Cô đơn

Đau khổ

Trong hoạn nạn

Vẫn tiếng xé lòng gọi:

Mẹ ơi !

8/5/2023

Ngày Hiền mẫu 


VU LAN NHỚ MẸ !

Vu Lan này

con nhớ mẹ, mẹ ơi

Nhớ thời lầm than

bát cơm chan mồ hôi mẹ ...

Sao ngày ấy con ngây ngô đến thế

Cái bụng đói ăn

ôm chân mẹ con đòi

Hạt lúa mẹ làm...

Nhưng ăn chỉ sắn khoai

Thèm cơm trắng

Mẹ thương con ...

tiếng thở dài nén lặng

Con lớn lên ...

Những trắng đêm mẹ thức

Với bóng đèn khuya lặng lẽ một mình

Vá áo cho con, vá nhọc nhằn cơ cực

Để mai con vào đời, với áo lành của mẹ trên lưng

Mẹ thế đó

Năm chị em còn nhỏ

Bố làm thuê, đốt gạch, nung lò 

Thi thoảng mới về, tay nải ít sắn khô...     

***    

Năm tháng qua

Dẫu cố quên lại càng thêm nhớ 

Hình bóng mẹ suốt đời lam lũ

Con vẫn cứ vô tư

Rúc nách mẹ đêm đêm

Miệng ngậm vú, tay sờ...

Nuôi con lớn thành người, mẹ xương loãng, sữa khô ...

Vun đắp cho con như vun đắp cơ đồ

                 * * *

Con lớn lên và vào bộ đội

Canh cánh bên lòng-Nỗi nhớ mẹ khôn nguôi

Mắt mẹ lệ rơi...

Quảng Trị, Cổ Thành xưa-Mẹ tưởng con đã mãi mãi đi rồi...

Ngày con trở về

Mẹ cười trong nước mắt

Giữa ban ngày sự thật vẫn như mơ

Ánh mắt mẹ hân hoan còn đọng mãi đến giờ

***

Con lại đi !

Kiếm tìm chi những mong ước dại khờ

Dù đã lớn khôn, có việc làm, có vợ

Mẹ vẫn trong đèn. Đêm lặng im đợi cửa

Trong lòng mẹ già, con vẫn cứ trẻ thơ                                     

Con có đâu ngờ

Một ngày kía mẹ bỗng ra đi

Lặng lẽ

bình yên

không lời dặn lại gì!

Mẹ thế đấy 

Sống yêu thương là vậy

Thanh thản về trời, như trái chín cây

Để lại nhớ thương ngày mỗi thêm dày

***

Vu Lan năm nay

Ngày báo hiếu

Tuy ở nơi xa chắc lòng mẹ hiểu

Nỗi lòng con muốn nói bao điều

Nhừng bận làm mẹ buồn ...

con ân hận biết bao nhiêu

Con cúi đầu xin mẹ

Hãy tha thứ cho con!

Hỡi người mẹ kính yêu

 25/8/212                 


ÂN HẬN!

Ba tám năm mãi khôn nguôi

Mùng Mười và cũng tháng Mười Bảy Tư

Đông về, buốt giá, không mưa

Rét như cắt thịt lại vừa đầu trăng

Cha đi vào cõi vĩnh hằng

Vắng con, nội ngoại, xóm làng liệu lo...

Chống Mỹ đang lúc cam go

Thương con, đơn vi vẫn cho phép về

Ba ngày mới đến được quê

Nỗi đau như xé tái tê cõi lòng....

Còn gì đâu để mà mong

Tinh khôi nấm mộ giữa lòng đất thôi..

Vô hồn, con đào, con bơi

Như tìm đồng đội ở nơi chiến trường...

Chưa nguôi đau, phải lên đường

Viếng cha, xin mẹ ...chiến trường lại đi..

Ba tám năm … dạ khắc ghi

Ăn năn không gặp lúc đi của Người..

Cúi đầu tạ tội Cha ơi

Nỗi niềm ân hận cả đời con mang

Huý kị con thắp nén nhang

Mong Cha Mẹ dưới suối vàng thứ tha ...!

10/10

Viết trong ngày Huý kị Cha


Thanh minh 

TẢO MỘ MẸ CHA

Con về tảo mộ sáng nay

Rưng rưng mắt lệ, lòng đầy vấn vương

Tay run, thắp một nén hương

Tim đau như xé, đoạn trường tâm can

Âm, dương cách trở đôi đàng 

Vắng cha mẹ, để muôn vàn nhớ thương

Ngày còn ở mãi chiến trường

Bố đi xa, chẳng nén hương tiễn người...

Rồi khi mẹ cũng về trời 

Việc công bận, chẳng chăm Người ốm đau

***

Bây giờ cha mẹ còn đâu...

Chỉ mong còn có kiếp sau đáp đền...

3/3/ Thanh minh

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2022

ĐỐI THOẠI ÔNG CHÁU









Mới sáng trời còn mát

Thằng cháu ngoại nó sang

Ông làm, quên bật quạt

Đã nghe cháu nó than


“Ông ơi ! Ông bật quạt

Cháu đang toát mồ hôi

Nóng thì  nóng quá trời

Chơi thế làm sao nổi..”


“A! Cái thằng này nói  ...

Quạt mát cho mày chơi ?

Này! 

Ông đang làm việc 

Không quạt! 

Mệt hết hơi !

Tiền điện tăng giá rồi

Lương hưu, sao chịu nổi..”

Ngước nhìn ông, nó nói

“Bố Thắng, mẹ Thương tới

Trả tiền cho ông thôi ! “


Ái chà ! Thằng này giỏi !

Mà thôi…

Bật quạt rồi !

Trẻ con mới bốn tuổi 

Đối thoại mệt cả người...

25/6/219