Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

KHÔNG ĐI HỌC ĐÂU






Ba tuổi, đi Mầm non thôi
Cháu ngoan cháu nhé, nhớ lời mẹ cha
Lâu nay quanh quẩn ở nhà
Cục cưng, nội ngoại ông bà chăm lo
Ngày đầu bộ thích ra trò
Mặt cứ hơn hớn như hoa rạng ngời
Thế nhưng được một ngày thôi
Đến mai quyết liệt, một lời trước sau:
"Cháu không đi học nữa đâu ..."
Dỗ ngon, dỗ ngọt, hờn lâu chẳng vừa
Từ nhà đã khóc như mưa
Đến chiều ông đón, mặt chưa hết buồn
Từ bữa đó, biếng ăn cơm
Ông bà nạt, dọa đến trường lại ăn
Thôi thì thương cháu bội phần
Vì cái sự học... nịnh dần cháu xuôi
Nay cháu chịu đi học rồi
Riêng ông bà vẫn chưa nguôi nỗi niềm!
11/10/216


NỖI NHỚ XỨ THANH


















Nơi xa lòng cứ ngẩn ngơ
Chập chờn giấc ngủ, đêm mơ mơ màng
Rưng rưng tôi nhớ đến làng
Bờ tre, giếng nước với hàng dừa xanh
Cồn cào nỗi nhớ xứ Thanh
Cầu Chày, Sông Mã... hiền lành uốn quanh
Bờ tre trùm bóng mát lành
Bẹ măng ai khéo làm thành quạt tay
Cánh diều lơ lửng tầng mây
Trưa hè gió mát ắp đầy tiếng ve
Bờ sông tiếng cuốc vọng về
Nghe sao da diết, tái tê lòng người
Võng trưa kẽo kẹt ru hời
Thiu thiu chỉ có à ơi, ơi à
Mẹ ru em bé trong nhà
Tiếng khoan tiếng nhặt như là xa xăm
***
Gối tay bờ cỏ tôi nằm
Lim dim đôi mắt thì thầm tiếng quê
Đã lâu chưa được trở về
Cồn cào nỗi nhớ đến tê tái lòng.
 ĐN 11/2016

BÊN DÒNG THẠCH HÃN















(Tặng Thạch Cầu thân yêu )
"Thạch Hãn ơi ! Xin một lời nói thật "
Dưới sông kia còn chật chỗ bạn nằm?
Kẻ còn sống trên đời, thấm thoát 40 năm...
Người đáy nước, mãi đôi mươi
Vẫn âm thầm chưa nghỉ
Bao đồng đội về đời thường bình dị
Mặc cho ai lươn lẹo sống quỳ
Bốn mươi năm rồi
vấp ngã
đứng dậy
Đi !
Chỉ canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương đồng chí ...
Cùng nỗi băn khoăn một việc định chưa thành...
***
Vẫn biết trên đời "con sâu hỏng nồi canh"
Kẻ quên đồng chí, háo danh, hoành tráng
Ngoãnh mặt quay lưng, tranh dành địa vị
Sống trong đủ đầy tim khát thèm đạo lí
Hổ thẹn chính mình, không xứng cựu chiến binh
***
Thì có sao đâu
Thạch Hãn vẫn chung tình
Mỗi độ tháng Tư
đinh ninh lời hẹn
Đồng đội mọi miền
kẻ đi, người đến
"Chuyển quê hương vào cho đồng đội đã hy sinh"
Góp sức chung tay làm những việc nghĩa tình
***
Rồi mai đây để lại một công trình
Sừng sứng, nghiêng mình bên dòng Thạch Hãn
Như ánh hào quang muôn đời tỏa sáng
Thức tỉnh những người u muội để anh minh !                          
18/6/2012

CÂY TRÔI-GIẾNG LÀNG LÍ YÊN


Hình minh họa



Đầu làng, giếng nước, cây trôi
Với bao kỉ niệm một thời học sinh
Dẫu không như trúc bên đình
Giếng làng, cây đứng một mình phong sương
Thương ai lội bộ đến trường
Gương soi, che bóng, con đường đỡ xa
***
Giờ đô thị hoá quê nhà
Nơi xưa thanh tịnh nay ra phố rồi
Chẳng còn giếng lẫn cây trôi
Chỉ còn kỉ niệm một thời...Lí Yên
19/11/2016




EM ĐÂU CÒN NHỚ














( Đò đầy sang sông)
Chán mớ đời.
Em đâu còn nhớ !
Trái tim em vô cảm, hững hờ
Kẻ dại khờ vẫn ôm giấc mộng
Ngu ngơ ngồi gõ phím làm thơ...

***
Lòng cứ nghĩ:
đời đẹp như mơ
Thế gian đâu học hết chữ ngờ
Gã kị sĩ trận tiền ngã ngựa
Để nỗi đau còn mãi đến giờ

***
Nghĩa phu thê,
bảo"xa đừng nhớ"...
Yêu lứa đôi, dạ lại hững hờ ?
Tình yêu ấy lửa rơm, chóng lụi
Xa sẽ quên .
Xin chớ đợi chờ...
31/12/2015

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

ALIBABA VÀ THẦN THOẠI ÚM BA LA



















Hình minh họa 


Năm tháng
Và thời gian sẽ qua
Cùng tuế nguyệt trơ mòn núi đá
Cổng nặng nề
Khắc tên rồi lại xoá
Úm bala
Đá hoá những ngôi nhà
"Vừng ơi vừng!
Hãy mở cổng ra"
Ali Baba (1)
Giữa ban ngày
Dù 40 hay mươi ba tên cướp
Vẫn chỉ là cổ tích
Vẫn chỉ là Úm ba la
Thành những ngôi nhà
Những biệt thự nguy nga
Và đủ đầy, cuộc sống vương gia
***
Úm Bala,Úm Bala !
Mong năm tháng qua
Hết cảnh nhà hoang
Không còn kinh hoàng món nợ
Dọn dẹp hết những di dời dang dở
Cắt gọn đi những hợp đồng béo bở
Chỉ yên lòng khi đuổi được Chổm đi xa (2)
Còn bia miệng đời
Mòn đá vẫn trơ ra(3)
Thì lại dùng tới Úm bala
Úm ba la ! Úm ba la
    Ngày 10/2015
(1) Chuyện cổ Andexen
(2) Nợ như Chúa Chổm
(3) Trăm năm bia đá cũng mòn

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

NGẪM VẪN CÒN ĐAU
















Có chuyện tuy đã xa cũ
Nghĩ lại mà vẫn cứ đau
Bắt đầu, nơi "thượng bất chính"
Bí, Bí, nóng... "gạt tay nhau"...(1)

Không biết kiềm chế nên vậy
Già, trẻ đều ấm cái đầu
Phong thủy họ kiềng 36 (2)
Giao lưu, ngại chẳng đi đâu...

Quê nhà chịu bao hậu họa
Vì chẳng đoàn kết cùng nhau
Trải qua thăng trầm dâu bể
Xứ tôi mới ngẫng được đầu
***
Thạch Sanh ba năm đốn củi
Một giờ, thiêu trụi còn đâu
Ai đời, cam làm quýt chịu
Chủ khổ, vì Tớ choảng nhau

Đoàn kết bài học xương máu
Aó cởi, xin mặc lại mau (3)
Cứ để cảnh này diễn maĩ
Còn lâu mới ngẫng được đầu ...?
8/2016
(1) Không phải tát, "mà gạt tay quá mạnh"
theo cách nói thời hiện đại
(2) Đầu 36 là 9 nước mà họ vẫn ngại giao lưu
(3) Vạch áo cho người xem lưng...

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

MỘT NĂM VỚI BẤY NHIÊU ĐIỀU




















Một năm, loáng cái hết vèo
Đi vào dĩ vãng những điều dở, hay
Ba trăm sáu mươi lăm ngày
Buồn, vui như hãy còn đây đủ đầy
***
Mỹ Đình sáng đỏ cờ bay
Thành công rực rỡ, chung tay khải hoàn
Con đường đi tới vinh quang
Gian nan luyện chí, thử vàng, thép tôi
Một năm cay nghiệt bởi trời
Trung lũ, Nam hạn, Bắc thời tuyết rơi
Một năm hệ lụy tại người
Nợ xấu, thua lỗ, biển, trời tai ương
Dầu khí, Ngân hàng, Công thương...
Những lợi ích nhóm, những phường nhũng nha
Tiết kiệm, chủ bảy, khách ba
Chuyện thật như bịa, như là tiếu lâm
"Bổ nhiệm nhiều Phó vì dân.."
Bốn tư lãnh đạo, không cần chuyên gia
Giáo dục, nhân cách cho qua
Nhầm lớp, bạo lực... xót xa cảnh nhà
Vui, buồn chuyện Fromo sa
Chọn cá, hay thép, tuỳ ta cả mà
"Tìm người tài, hay người nhà.."
Con cháu lãnh đạo, đâu mà lạ xa
Đều do Tổ chức đẻ ra
Qui trình, qui hoạch, đúng là chẳng sai
Cán bộ trẻ, con cháu ai ?
Vì người, sinh việc, cắm dài, cài lâu
"Ăn đủ thứ chẳng từ đâu..."
Nghĩ càng thấm thía, càng đau càng sầu !
Tức khí, nổ súng khử nhau
Mạng người cái kiến, con sâu rẻ bèo
Giết người vì chuyện đâu đâu
Đồng cảm dân Việt, hiểm sâu vẫn Tàu
Chỉnh đốn quyết tâm hàng đầu
Đừng mơ hạ cánh, chẳng đâu an toàn
"Trung ương IV, hy vọng hơn"
Dân mong, nên vẫn sắt son nguyện cầu
"Ổn định", tất cả như nhau
Lỗ hàng ngàn tỉ, lần sau sẽ giàu
Trọng án, chẳng để ngâm lâu
Điều tra chính xác, nhanh mau mở toà
Án oan sửa rồi sẽ qua
Đền từ ngân sách, người ta xá gì
***
Bao nhiêu việc nữa chưa ghi
Thiên hạ bia miệng. Sử thi khó bì
Một năm được, mất những gì
Táo còn tổng kết, đ đi Chầu giời !
17/12/2016

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

KHÔNG RIÊNG NGƯỜI NÀO


















Lắc tay, gật gật cái đầu
Tiếp theo cửa miệng đã câu bồ hoàn (1)
"Mừng ông hạ cánh an toàn"...
Cứ như vừa thoát, tội còn trong tâm
Mẻ nào mà mẻ chẳng ăn(2)
Tham nhũng bệnh đã đi căn lâu rồi
Không may, ít kẻ lộ thôi
Còn là dành để miệng đời phán soi
Câu chào, dẫu đó là vui
Người trung, nghe vẫn bùi ngùi trong  tim
Phải chăng thể hiện niềm tin
Bởi những lời chúc không riêng người nào
Trắng đen, bùn lẫn sang ao(3)
Như nhau chung một câu chào -
Vì sao ?
9/10/2016
V V L
(1) Đắng như ngậm bồ hoàn
(2) Dân gian có câu"Mẻ không ăn mẻ cũng chết.."
(3) Lẫn lộn trắng đen, "Đánh bùn sang ao"

NÚI BÀ





































Một vùng bình địa bao la
Sừng sững một ngọn Núi Bà uy linh
Là điểm tựa của tâm linh
Hoà bình, che chở an sinh, xum vầy
Vàm Cỏ con nước vơi đầy
Long mạch bồi trúc đất này Tây Ninh
Núi non phong cảnh hữu tình
Tự hào nhân kiệt, địa linh muôn đời
26/11/2016






QUYẾT CHÍ MÀ NÊN



















(Tặng các nhà DN bạn tôi)
Không bột vẫn gột thành hồ(1)
Thành công sự nghiệp cơ đồ mới hay
Bạn tôi từ thuở trắng tay
Trí tuệ, lao động... mà nay nên giàu
Thân lươn bao quản lấm đầu
Ve chai, làm mướn, đêm thâu chong đèn(2)
Ở đời quyết chí thì nên
Nay thành tỉ phú có tên ba miền
Mừng bạn giờ hái ra tiền
Xiêng năng, từ thiện, chẳng quên dân cày
***
Bao kẻ tiền cũng túi đầy
Mua quan, bán ghế đó đây mà giàu
"Ăn đủ thứ, chẳng chừa đâu"(3)
Hoành tráng trên chính nỗi đau dân tình
Gian tham, chỉ biết lợi mình
Xe xang, biệt thự mấy dinh phố phường
Giàu do vơ vét quan trường
Công thần, ghi đá... coi thường nhân dân(4)
Dù cho giàu có vạn lần
Túi tiền đầy ắp, túi tâm rách mèm
20/11/2016
(1) Không bột mà gột nên hồ
Tay không mà nổi cơ đồ mới hay
(2) Ngày lao động, đêm chong đèn tự học
(3) "Ăn đủ thứ, không chừa thứ gì". Lời nguyên PCT nước NTD
(4) Khắc tên trên cổng đá ...!



GIÁ MÀ XẺ BẢY CHIA BA
















Lâu rồi mới lại đi xa
Bộn bề trong dạ lòng ta rối bời
Bụng thì muốn được đi chơi
Lại lo 7 cháu, quê thời xa xôi (1)
Tiếc chừng nửa muốn, nửa thôi
Ao nhà quen lối, biển khơi chưa tường
Đi thì xôm tụ người thương
Đường xa không quản, coi thường gian nguy
Thương con, cháu chẳng được đi
Vắng ông bà nữa, làm gì được đây ?
Bỗng dưng khác hẵn thường ngày
Học hành, ăn uống, đủ đầy, đói no
Thôi thì trăm thứ phải lo
Dẫu rằng cũng chỉ lo bò trắng răng
Giá mà có phép cân đằng (1)
Chia ba, xẻ bảy mới hằng dạ an!
17/11/2016
(1) Cháu nội, ngoại trai, gái
(2) Phép Cân đằng mây của Tề thiên Đại thánh

LÃO NÔNG NGAY LÒNG THÀNH PHỐ

























Vốn dĩ xuất thân làm ruộng
Bút nghiên xa những cánh đồng
Bao năm sống quen đô thị
Chẳng nguôi ngoai việc nhà nông
***
Miền Nam hoàn toàn giải phóng
Niềm vui thống nhất non sông
Sài gòn an cư lập nghiệp
Củ Chi đất thép Thành đồng
***
Ở ngay phố phường sôi động
Lí lịch khai nghiệp nhà nông
Làm cho mấy ông khu vực
Lại phải điều tra mất công
***
Truyền thống con người lao động
Gắn bó ngọn núi dòng sông
Làm giàu không việc gì khó
Quyết tâm, thuận vợ, thuận chồng
***
Quả là trời chẳng phụ công
Gian khó vững chí bền lòng
Tay trắng nay thành tỉ phú
Không phong cũng đáng anh hùng
***
Giàu có lòng vẫn thủy chung
Quê hương, láng giềng bằng hữu
Thương nhau vui, buồn tìm tới
 Sớt chia cho đến tận cùng
***
Tính cách của Đạo Lão Nông
Văn hoá, nhân văn, trào lộng...
Gian khó vui lên để sống
Một trong bí quyết thành công
26/19/216
Cho Đạo Lão Nông



Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

CHUYỆN KỂ LÚC KHÔNG GIỜ


















(Đăng lại cho đồng đội tôi nhân ngày 22/12)
Sau cuộc chiến bảo vệ Thành Cổ, tôi ra học ở trường Cán bộ thuộc Tổng cục Hậu cần.
Tại đây tôi ở cùng phòng với trung uý Nguyễn Thông, một sĩ quan đẹp trai, phong độ, trong chiến đấu thuộc dạng lì có hạng. Anh đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa vợ, mặc dù đã có mấy cô yêu thương anh say đắm.Thế nhưng chỉ một thời gian, nghe xì xào gì đó, họ đều "chạy làng". Chạy mà nhiều cô"vừa chạy đi, đầu vừa ngoảnh lại" vì tiếc nuối. Mà anh đâu phải là người trăng gió cho cam.
Lính chung phòng dễ bề tâm sự, nhất là trong những ngày nghĩ, xa nhà, trời rả rích mưa
Chuyện anh kể cho tôi nghe sau đây cũng trong một ngày như thế 
Chuyện rằng :
- Tôi nhập ngũ tháng giêng1970 vàoTrung đoàn 48, Sư 320. Hồi ấy tôi trẻ, trắng trẻo và đẹp trai chứ không già, xấu như bây giờ, vả lại khi ấy lại chưa có vợ, mới tập yêu thôi. Người tôi yêu đang để dành ngoài Bắc. Còn người yêu tôi ấy à, có mà trời biết có những cô nào...Tuỳ họ thôi, họ thích tôi thì cứ yêu, tôi không cấm ... Mà đơn vị tôi khi ấy toàn trai tơ chưa vợ, ngoại trừ mấy ông chỉ huy .
Biên chế y tá của đại đội là một cô gái người miền quan họ có cái tên là: Thu Hoà. Hoà tốt nghiệp lớp y tá trung cấp thì nhập ngũ. Lẽ ra cô ở lại binh trạm làm cán bộ khung. Nhưng cô cứ một hai yêu cầu được ra phía trước, nên trên phiên về đơn vị tôi, thay cho anh y sĩ đã điều động về trạm phẩu của Trung đoàn
Thu Hoà về đại đội khi chúng tôi đang an dưỡng chờ đi B, cũng là lúc cả đơn vị từ quan tới lính ghẻ kềnh, ghẻ càng, ghẻ đến mức lổ lang vằn vện. Ghẻ tàn phá đại đội tôi dữ quá, trong đó tôi được liệt vào danh sách top ten, là thằng bị nặng nhất. Tôi bị ghẻ toàn thân, nói như lính"ghẻ từ đầu chí cuối". Đến"khẩu cối cá nhân", cái của quí mà cũng bị ghẻ, bị ô xi hoá", gỉ xanh, gỉ vàng, ghẻ cả cụm, từ bánh xe cho đến nòng cối. Xấu hổ, tôi một mình dấu diếm tự chữa. Dại dột hơn, một lần ngứa quá không chịu nổi, tôi đã rót li nước sôi, nhắm mắt té vào ổ ghẻ. Tưởng ghẻ chết, ai dè nó ở trong hang sâu không chết, mình thì bị bỏng. Tệ hại nhất là "cậu nhỏ "cũng bị vạ lây, bị nhiễm trùng và cống mủ 
Bởi vậy, nhiệm vụ số một của y tá Hoà là tiêu diệt ghẻ, đảm bảo sức khoẻ cho bộ đội vào chiến trường, trong đó mục tiêu trọng điểm là tôi, một thư sinh, lính cậu, trắng trẻo và hay cả thẹn đang bị ghẻ nặng nhất .
Hàng ngày Hoà cùng cậu Cường liên lạc vào rừng lấy cây ba chạc và một số lá đắng về nấu nước, bỏ thêm ít thuốc Xanh Etilel cho chúng tôi tắm, sau đó lau khô, rửa cồn và tra thuốc. Có ổ ghẻ chui sâu vào da thịt, nó đào như ta đào hào giao thông, phải dùng cây kim lể tìm Cái ghẻ khều ra rồi mới rửa cồn. Vừa dí cồn vào, lính ta nhảy dựng lên như điện giật vì xót.
Quy trình tiếp theo là bôi loại thuốc mỡ để cho ghẻ ra ăn, bị nhiễm độc và bị tiêu diệt. Loại thuốc mỡ này không xót như bôi cồn, nhưng nhớp nháp khó chịu. Bôi thuốc này  mà một ngày không được tắm, người bứt dứt muốn phát điên .
Thành thông lệ, cứ chiều chiều chúng tôi rồng rắn xếp hàng lên phòng y tá đại đội, tức là phòng của Hoà chờ tắm nước lá và tra thuốc. Anh nào cũng luôn tay gãi, mồm tếu liến thoắng, chân tay bôi thuốc loang lổ xanh, đỏ, tím, vàng ...trông vui mắt đáo để .
Là bệnh nhân đặc biệt, nên tôi được xếp để làm thuốc vào tốp sau cùng
Thế rồi như cá nằm trên thớt, tôi nghiến răng để cho cô y tá làm thịt. Lúc đầu còn đau, xót như phát điên, muốn vùng dậy nhảy tưng tưng, khi cô dùng panh gắp cồn 90 cứ nhè chỗ tôi hay gãi ở vùng bẹn và cả cái nơi đặc biệt ấy mà dí, mà bôi, làm cháy cả da thịt. Nhưng khi đã sạch mủ, ghẻ đã rơi ra và ngấm thuốc, tôi thấy lòng thanh thản, yêu cuộc sống, yêu đời đến lạ kì ..."
Kể đến đây Nguyễn Thông bổng trở nên ưu tư, mắt nhìn xa xăm, thở dài, chuyển hướng câu chuyện, tưởng chẳng ăn nhập đâu vào đâu:
- Ở một xã hội, tệ lưu manh, trộm cắp tham ô của tập thể, của hợp tác xã... dù không tàn bạo, ác liệt như đạn bom chiến tranh, nhưng cũng làm suy kiệt tàn phá cả một đất nước. Ví cũng như bọn ghẻ ngày đêm gậm nhấm cơ thể, làm cho sức khoẻ ta hao mòn đến mức không còn sức sống, không ngóc đầu lên nổi.
Rồi anh ngước sang tôi hỏi:
- Này ! Thế anh bị ghẻ chưa, hắc lào nữa? Bị rồi chứ gì? Hừ ! Thoát sao nổi. Phi ghẻ lở bất thành Quân giải phóng mà"
Ghẻ không làm ta chết ngay, nhưng gây bứt dứt, khó chịu ghê gớm. Khổ nhất lúc đang hành quân, khi mồ hôi ra nhớp nháp, ngứa đến vãi linh hồn. Nhè vào chỗ hiểm nơi ấy, nơi cái của quý ấy mà hành nhau, thì chỉ có ghẻ mới độc ác thành tài đến vậy.
Rồi cũng như mạch ghẻ, anh tiếp nối câu chuyện đang kể :
-Trận chiến với ghẻ rồi cũng đến hồi kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về chúng tôi, tuy trên thân thể, nhất là vùng mông, vùng bụng còn để lại khá nhiều sẹo chiến tích .
Tháng 2/1972 đơn vị tôi vượt Bến Hải chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng Quãng Trị
Đêm 31/3 rạng ngày 1/4 /1972 chúng tôi đồng loạt tấn công các mục tiêu quân sự của Mỹ, nguỵ ở thị xã Đông Hà. Quân địch nhốn nháo hỗn quân, hỗn quan rút chạy về phía Hải Vân mong để chuồn vào Huế...
Truy kích địch đến Ái Tử, một sân bay quân sự giã chiến thì chúng tôi bị địch chống cự quyết liệt. Trước hoả lực điên cuồng của bọn địch bảo vệ sân bay, 
Tôi đưa mắt tìm đồng đội và nhận được cái nháy mắt đồng tình. Thế là tôi bảo cậu xạ thủ B40 bắn vào ụ đại liên gần nhất .
Sau chớp lửa của phản lực đạn B40, chúng tôi xung phong .
Đang chạy, tôi bỗng thấy khẽ nhói một cái phía bụng dưới, tiếp đó là cảm giác mát lạnh ở vùng bẹn!  Anh biết đó, người lính khi vào chiến trận, đạn bom nó tránh mình, chứ mình biết đâu mà tránh. Mà đã không tránh thì mặc xác nó, vào đâu thì vào, nên cứ tiến thôi ...
Tôi biết chăc mình bị đạn đâu đó rồi. Chạy vài chục mét nữa thấy loạng choạng, tôi đành chịu tụt lại . Khi ấy, phía trước anh em đã dập xong các ổ hoả lực địch và đã chiếm được sân bay
Kì lạ là bị thương, nhưng tôi không thấy đau lắm, chỉ ra nhiều máu, ướt cả quần và chảy dài xuống đôi chân đi giầy, bước đi cứ nghe tiếng nhóp nhép, nhóp nhép
Anh em đưa tôi về phía sau và giao cho y tá đại đội sơ cứu băng bó.
Vị trí Hoà đặt làm nơi sơ cứu thương binh là lô cốt vừa chiếm của địch. Tại đó, năm, sáu thương binh đã được sơ cứu đang chờ đưa về phía sau. Thu Hoà mặt mũi hốc hác, đen xạm khói đạn vừa băng xong cho cậu A phó A 7 bị thương ở cả 2 vai. Ngước lên thấy tôi, Hoà thoáng chút sững sờ rồi vội nhào tới. @Ôi! Cả đời tôi không thể nào quên được vẻ mặt cô lúc ấy, dù chỉ thoáng qua vài giây .
Cô lắp bắp hỏi :
- Chỗ ...chỗ ...nào ?
Tôi không nói nổi. Mà có biết chỗ nào đâu mà nói. Tôi chỉ tay vào vùng bẹn, nơi ấy máu vẫn chảy không ngừng...
Đỡ tôi nằm ghé vào thành lô cốt, Hoà lấy dao găm rạch một bên ống quần nơi máu đang thấm ướt và buột miệng kêu :Trời !
Mọi người ngỡ ngàng nhìn sang tôi: Vết đạn cực nhanh sượt qua bên phải dương vật, gần sát thành bụng, làm toác da cậu nhỏ và đang rỉ máu.
Nói dại, nó mà xuyên chính giữa thằng nhỏ thì chỉ có mà đi đứt !
Nhanh nhẹn, thuần thục như hồi chữa ghẻ, Hoà xác định vị trí vết thương, lau sạch máu và thông minh ép "cậu nhỏ "vào đùi bên phải, rồi dùng băng quấn vòng qua háng, lên thắt lưng, vòng xuống đùi mấy lần rồi băng chặt.Tôi như người vô cảm không thấy đau đớn gì và máu thì đã ngừng chảy
Thế là tôi đành phải lui lại tuyến sau. Hoà và một chiến sĩ nữa hộ tống thương binh chúng tôi ra, bàn giao lại cho Quân Y Viện R43.
Sức khoẻ tôi không đến nỗi nào, chỉ giờ đây thêm ở bên hông lũng lẵng một túi chứa nước tiểu với cái ống dẫn lằng nhằng từ bụng ra, cứ vướng víu khó chịu
Đơn vị đang bổ sung quân, chấn chỉnh đội ngũ sau chiến dịch. Hoà được lệnh ở lại R43 phục vụ. Đại đội đã tăng cường y tá mới .
Hàng ngày Hoà rửa vết thương, thay băng, trích thuốc, bón cơm cho thương binh... Cô làm việc cần mẫn, yêu thương và đầy trách nhiệm. Với tôi, cô cư xử vẫn như là cô y tá Hoà với bệnh nhân" bị ghẻ cái của quí "ngày xưa không hơn không kém. Song trong tim tôi lại trào dâng một tình cảm rất lạ và thầm nghĩ "Có duyên số gì không mà cứ đem của  nợ chứ "của quý gì" cho người ta chữa.Thật tệ vô cùng  !
Nhưng tệ nhất, đáng xấu hổ nhất là thời gian sau này, khi mà vết thương sắp kín miệng, ngứa và kéo da non
Đó là một lần thay băng, lúc bàn tay mềm mại của Hoà rửa vết thương, lật qua lật lại thằng nhỏ để cuốn băng, bỗng dưng"cậu nhỏ của tôi - Khẩu súng cối cá nhân, cái của quý"bị đạn cực nhanh sượt qua ấy, bỗng dưng cụ cựa và cương lên. Khi ấy, nơi miệng vết thương bị vỡ ra và rỉ máu. Có điều, việc băng bó thuận lợi hơn, dễ dàng và nhanh hơn vì cậu nhỏ đang cương cứng. Thấy vậy, ai cũng cười và mừng, vì vìệc băng bó thấy dễ hơn! Riêng tôi, tôi chỉ muốn độn thổ! Lạ thật, thời ăn dưỡng được vỗ béo, cũng người ấy, bàn tay ấy mà ghẻ đã làm cho co vòi không ngóc cổ nổi.Thế mà giờ đây khi bị đạn thù xé rách, máu đổ là vậy lại còn ra vẻ ta đây hung hăng !
Nhưng cái tưởng thuận lợi lại chính là cái khó không ngờ nhất
Lần ấy cũng như mọi lần, Hoà tháo băng, dùng panh kẹp bông sát trùng lau quanh miệng vết thương đang kéo da non, sau đó nhanh chóng, gọn gàng băng lại, vì còn khẩn trương thay băng cho chiến sĩ khác .
Khi cô vừa đi khuất, tôi có cảm giác như ai vừa tháo băng của mình và máu chảy thấm cả băng. Cúi nhìn, tôi thấy băng đã tuột và vết thương bị hở đang chảy máu ...
Được tin, Hoà vội vàng trở lại. Thoáng chút bối rối, thiếu tự tin, có lẽ cô nghỉ do mình làm vội, nên băng không chặt. Rồi như mọi lần, cô nhẹ nhàng và thuần thục băng kín vết thương. Xong việc, Hoà đứng dậy thở dài nhẹ nhỏm, thu đồ nghề, hơi đỏ mặt chào tôi rồi trở ra. Nhưng thật kì lạ, cô vừa bước đi được vài chục mét thì cảm giác như bị ai tháo băng lại xảy ra. Mà đâu phải cảm giác nữa, do cậu nhỏ không cương, nên băng bị lõng và tuột khỏi vết thương ...
Hoà đành phải trở lại. Mở túi cứu thương, cô nhanh chóng lấy băng khác thay cho cuộn băng bị tuột và động tác vẫn khéo léo mềm mại, chính xác như mọi lần.
Thế nhưng cứ như bị ma ám, hễ cô đi khỏi, thằng bé lại  xỉu xuống, cuộn băng lại tuột...
Chán nản, cô ngồi phịch xuống ghế bất lực. Còn tôi, tôi lại muốn độn thổ...
Hôm ấy, anh y sĩ cũ của đại đội đang công tác trên trạm phẩu Trung đoàn. Nghe tin tôi bị thương, anh đến thăm và cũng đúng lúc Hoà đang lúng túng vì tình huống trớ trêu .
Nghe Hoà kể, không nói không rằng anh cầm lấy chiếc panh từ tay cô, đột ngột gõ mạnh vào đầu cậu nhỏ . Lạ thay, cậu nhỏ đang kiêu hùng ngang ngược, bổng nhũn như chi chi và nhanh chóng xẹp xuống .
Không chần chừ, anh lấy cuộn băng, với động tác thành thục dứt khoát, băng chặt luôn
Bỏ cây panh vào túi đồ nghề của Hoà, anh vừa nói vừa cười :
- Đồ nhà lừa không ưa nhẹ đâu. Lần sau hễ nó cứng cổ, em cứ gõ vào đầu ấy, cho xịp xuống và nhanh chóng gô cổ trói luôn là hết chống cự !
Trời ạ! Đơn giản có vậy mà Hoà và cả tôi không nghỉ ra. Hoà thì lúng túng vì từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới gặp tình huống này, mà khi học y tá thì chẳng ai dạy. Còn tôi, có trời mới hiểu sao cậu nhỏ nhà tôi lại hư đến thế .
Từ đó, các lần sau Hoà làm thuận lợi hơn. Khi rửa vết thương cô cứ mặc cho hắn ta hung hăng, đứng như gậy như ý của Tôn ngộ không.Trước khi băng, cô vô tư đập cho hắn ta một búa cho thụt vòi, mềm nhũn ra rồi băng lại. Với cách ấy, một tuần sau vết thương lành miệng,kéo sẹo và không phải băng nữa. Tôi tập đi tiểu và cuối cùng đã được tháo cái bịch bên hông
Vết thương khỏi, tôi ra viện và đi Bắc, còn Hòa vẫn đang ở lại Quân y viện.
Khi tôi đi, cô khóc nhiều lắm, khóc công khai, khóc chảy máu tim tôi! Thế mà khi tôi gửi thư đòi yêu cô, Hòa nói chỉ "coi tôi là bệnh nhân ghẻ thôi", vì cô ấy có người yêu rồi
Thật kì lạ, cho đến giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi tình cảm thật của cô !
Chuyện tưởng có vậy, ai ngờ lan truyền mãi, hầu như ở binh trạm nào cũng biết và họ còn thêu dệt thêm những tình tiết li kì .Trong đó nói rằng tôi yêu Thu Hoà, nhưng bị Hoà từ chối vì tôi "nuôi chim cánh cụt" không đầu, còn mỗi tí teo ngắn ngủn, chỉ có tác dụng bài tiết nước tiểu.  Mặc dù tôi hoàn toàn bình thường như mọi thằng đàn ông bình thường
Tai ác nhất không rõ bằng cách nào mà chuyện đạn bắn gãy cổ chim cứ theo tôi mãi, đến nỗi khi làm thủ tục xếp loại thương binh tôi cũng ngại và bỏ luôn, thế mà cũng không thoát ?
Kể đến đây anh nhìn tôi thở dài và nói tiếp :
- Về đây anh biết đó, có cô giáo trẻ, thương yêu mình, nhưng khi nghe "cái khoản ta"của mình không bình thường là lãng ! Gay thế ! Giờ có cô Hà là bộ đội giải phóng, bị thương, chuyển ngành đang học ĐHXD có ý thương, tuy không bỏ của chạy lấy người nhưng cũng đang băn khoăn lắm.Tôi thì thất bại mãi rồi ...chẳng thiết nữa ...Gía mà biết Thu Hòa đang ở đâu, nếu chưa có người yêu tôi liều yêu bằng được, hoặc ít ra cũng minh chứng cho tôi...
Tôi nhìn anh thông cảm và buột miệng :
- Thế chị Hà yêu anh, nhưng chỉ băn khoăn mỗi khoản ấy chứ gì.Thế sao anh không tự chứng minh ?
- Ủa? Tôi chứng minh? Mà chứng minh bằng gì ? Nhất là tính tôi cả thẹn, bệnh mắc cở thành mãn tính ...
- Nhưng hai người yêu thương nhau, chỉ có tí trở ngại do hiểu lầm ?
- Thì chỉ có vậy !
- Thế thì xong rồi ...
Tôi chưa dứt lời, anh đã nôn nóng :
- Xong là xong thế nào ? Cách gì ? Anh nói nghe nào. Sốt ruột ...
- "Cậu nhỏ của anh, cái khẩu cối cá nhân ghẻ ấy" vẫn đứng nghiêm đấy chứ...
- Thì vẫn, nhiều bữa còn hung hăng nữa kia ...
- Thế thì ô kê ! Tối mai anh mời chị Hà đi xem phim. Nhớ mời bằng được và mua 2 vé gần nhau .Lúc nào thời cơ thuận lợi , anh hãy nói  :
" Thật vàng chẳng phải thau đâu
Đừng đem thử lửa cho đau lòng vàng
Mấy lời anh nói cùng nàng
Không tin thì cứ ...cầm vàng mà coi. Rạp tối, tay anh chị để đâu thì để ...rõ chưa ?
Hôm ấy hai người rủ nhau đi xem bộ phim"Đến Hẹn Lại Lên " ở Rạp thángTám. Chẳng rõ anh có "mang theo vàng và chị có coi vàng hay không " Nhưng sau đêm phim đó họ yêu nhau như điên dại, như chưa từng được yêu trên đời .
***
Sau này tôi chuyển đơn vị. Bẵng đi khá lâu không gặp. Tình cờ vừa rồi đi họp ở Tổng cục tôi mới được tin: hai người cưới nhau dạo cuối cái năm xem phim ấy. Hiện nay họ đang rất hạnh phúc và đã có tới 3 nàng công chúa
Thế đó! Một câu chuyện riêng tư, một kỉ niệm nho nhỏ trong thời bom đạn xa xôi của lính, mà lính thằng nào cũng khoái, cứ truyền nhau và thêm thắt thành dị bản. Riêng tôi, tôi xin kể trung thành cho những ai còn thức lúc 0h ngày 22/12, một ngày truyền thống hào hùng của chung người lính và xin tùy tâm, ai tin thì tin, không tin thì thôi, vì chuyện này tôi chỉ được nghe đồng đội tôi kể lại .

                  21/12/2012

               V V L

TỰ DO HAY LÀ CHẾT

























Đem về mấy chú cá lóc, nhốt thùng để mai mần món nhậu. Ai ngờ đêm mấy chú quậy, trốn trại tìm đường đến tự do và hy sinh trên bãi vườn nhà.

MƠ CÙNG TỰ DO
Sinh từ bát ngát ao hồ
Lớn lên một cõi tự do vẫy vùng
Có danh trong đấng anh hùng
Sa cơ vướng lưới, đường cùng tù  binh
Biết bao phương án hành hình
Nấu chua, kho tộ, chiên mình lóc thôi
Bữa xơi chắc phải đông người
Tạm nhốt vào chậu, còn mời khách mai
Một đêm tù, quả là dài
Tự do cuộc sống, ai ai cũng màng
Thế là, dù chẳng vũ trang
Dùng lực, lóc quẫy, ngửa ngang đổ thùng
Thương thay, dưới nước anh hùng
Giờ thì tróc vẩy, trầy lưng, sức tàn
Hùm thiêng khi ở đại ngàn
Cá to lên cạn, lại càng lâm chung
Cứng đơ hết cả vẫy vùng
Hy sinh trong lúc mơ cùng tự do .
01/12/2016

TÌNH QUÊ ĐÂU CŨNG ĐEM THEO
















( Tặng Đạo Lão Nông)
Đao binh chính chiến ngược xuôi
Mòn chân biên giới một thời gió sương
Bút nghiên Thương mại theo trường
Dùi mài kinh sử lập đường công danh
Ba chìm, bảy nổi mới thành
Dẫu đường đi vẫn thác gềnh chông gai
Thương trường đa trí, đa tài
Văn chương, thi họa, cùng ai sớm chiều
Tình quê đâu cũng đem theo
 Sắt son qua giọng hát chèo đam mê
28/11/2016

LÒNG TIN VÀ SỰ TÍN NHIỆM















Hình minh họa

Người ta thường hay nói đến cụm từ Uy Quyền và Uy Tín.
Uy Tín, có thể hiểu đó là Uy từ Tín. Tín là sự tín nhiệm, là niềm tin. Vì Tín tạo nên tin. Tin tạo thành Uy, có Tín nên có Uy và cái uy đó chính là sự nể trọng.
Bởi vậy có người chỉ là phó thường dân, dù chẳng quyền chức gì, nhưng họ sống với dân, gần dân, lo nỗi lo cùng dân, thân ái cùng cộng đồng, nên dân tín nhiệm.
Cái Tín có từ đó. Có tín thì có uy, khi họ nói mọi người nghe, họ làm thì mọi người làm theo, dù người ấy chẳng có quyền chức gì để sai khiến. Nhất là khi họ nói phải, làm đúng. "Nói phải củ cải cũng nghe" là vậy.
Uy từ Quyền, cái uy từ quyền lực,  thì khi hết chức, hết quyền, hay bị mất chức mất Quyền... thì Uy chả là cái đinh gì nữa, nói chẳng ai thèm nghe, chỉ còn lại sự khinh bỉ của nhân dân. Nhất là khi mà cái quyền từ cái ghế do bố, do Cậu, do chị...ban cho, hay do chạy chọt mà có thì cái uy chỉ là bánh vẽ là con ngáo ộp.
Lại nói chuyện MC Phan Anh trong đợt làm từ thiện vừa qua. Suy ra cái uy của Phan Anh là từ cái tín, từ niềm tin, sự tín nhiệm mà thành. Nên chỉ một hành động khơi đầu thôi, mà đã bao người ủng hộ làm theo. Như ta biết : Đồng tiền liền khúc ruột, đâu phải vỏ chuối, lá khô? Muốn có tiền nhân dân lao động phải bới đất nhặt cỏ mới có. Trong khi cuộc sống còn bao cái  phải chi tiêu. Thế mà họ tình nguyện dốc hầu bao, làm việc thiện theo gương của một MC, một P.Anh. Thử hỏi, mấy cha dùng tiền chùa, đang sài  tiền bất chính đã dám đi đầu làm thiện nguyện chưa, dù cho đó là cách để Rửa tiền tốt nhất ?
Rồi khi có tiền do dân góp, thì ăn chặn, ăn bẩn xà xẻo, "ăn không từ thứ gì" như lời nguyên PCT nước Nguyễn Thị  Doan từng nói !
Một sự bất tín, vạn sự bất tin... trong khi bất tín đã quá nhiều rồi, nếu không nói là phổ biến. Thử hỏi như vậy làm sao dân tin ? Hơn nữa bây giờ nhân dân cần niềm tin cụ thể. Nói ít làm nhiều, làm hay, nói đi đôi với làm, đừng nói hay làm dở hoặc nói mà không làm,...thì dân chẳng tin đâu.
Khi người ta có niềm tin thì họ tự giác, tự nguyện gửi tiền, dù đó là gửi cho cá nhân họ chưa một lần gặp mặt. Mất tiền mất bạc còn dễ kiếm lại, nhưng mất niềm tin là mất tất cả.
Khi mất niềm tin, chỉ còn cách dùng Quyền Uy để thông báo "Trừ một ngày lương", huy động cả bộ máy... thì cũng chỉ ở số CBVC là chủ yếu. Mà cho có vì, chứ chẳng được bao nhiêu, chẳng ăn thua gì. Nhân dân mới là chủ thể, sức mạnh của nhân dân mới là vô tận. Điều đó ta càng rõ vì sao khi mà chỉ mấy ngày Tài khoản PA đã có vài chục tỉ, do người tình nguyện gủi vào nhờ PA làm thiện nguyện giúp, mà không đòi hỏi bất kì điều kiện nào. Như vậy kẻ ghen tuông hóa điên là cái chắc!
Họ ngụy biện "rằng thì là" ai cũng tự làm, tự đi đến nơi lũ lụt thì chồng chéo lộn sộn. Rồi thì người được nhiều, người được ít, thiếu công bằng...
Than ôi! Đừng sợ nhiều người, nhiều nhóm làm từ thiện, chỉ sợ không có ai làm, không ai ủng hộ và không có tiền mà thôi. Còn sự điều tiết tránh trùng lắp, vô chính phủ ... khắc phục dễ ợt. Mà nếu có trùng lắp đi nữa cũng là mang lợi cho dân kia mà! Nơi nào chưa đến thì hỗ trợ từ nhà nước điều phối. Miễn là đừng làm kiểu khi đội thiện nguyện vừa đi, cán bộ mò đến thu lại của dân. Nói thu lại để chia đều. Sống kiểu đồng phục, ăn đồng phục, mặc đồng phục , suy nghĩ cũng đồng phục, nghèo cho như nhau luôn, quen thói rồi, cách làm đó chỉ hại dân hại nước .
Sống làm việc theo hiến pháp và pháp luật, Phan Anh hay mỗi chúng ta được làm những gì pháp luật không cấm, chưa nói họ còn kêu gọi mọi người hãy chung tay...
Pháp luật là do con người đặt ra, khách quan hay không thì có Trời, đất biết cả đó. Và khi giải quyết cũng vậy... Vấn đề ở đây là: đừng đem dọa nhau. Phan Anh thì không sợ rồi, nhưng những người muốn làm từ thiện khác, họ sẽ ngại, làm thui chột đi những nghĩa hiệp mà cuộc đời này nhân dân đang cần biết bao !

LÒNG TIN VÀ TỰ NGUYỆN
Trùng trùng cả một bộ máy
Từ thiện trừ lương một ngày
Mà sao lòng người áy náy
Cách làm xưa chẳng mấy hay

Bao nhiêu đoàn thể cũng vậy
Vận động hội họp cả ngày
Thử hỏi được bao nhiêu nhỉ
Lòng người liệu ai đã hay ?

Thế mà chẳng cần bộ máy
Chỉ cần mỗi một cánh tay
Miễn là tiền phong gương mẫu
Làm nhiều, nói ít mà hay

Suy ra trên đời cũng vậy
Bao nhiêu NQ xếp dày
Đi vào cuộc sống được mấy
Những ai gương mẫu việc này ?

Chỉ mong đổi khác từ nay
Nói ít mà làm thật vậy
Hoan hô Đảng và Chính phủ
Lần này cương quyết ra tay
V V L

CHỊ TÔI
























Một thời da phấn, má đào
Chị làm say đắm biết bao nhiêu chàng
Học hành chị đứng nhất làng
(Bụng đói, đi bộ, xa hàng chục cây)
Xuất thân nông nghiệp cấy cày
Nên được như vậy, đó đây nể rồi
Là mong ước của bao người
Cũng là oanh liệt một thời chị tôi
***
Những năm mười chín, đôi mươi
Chị như một đóa hoa tươi rạng ngời
Hợp tác mua bán quê tôi
Chị làm kế toán, một thời nổi danh
Khi Mỹ leo thang chiến tranh
Quê hương binh trạm quân hành vào Nam
Một chiến binh da xanh chàm
Bom đạn, sốt rét...miền Nam trở về
Nên tình, nên nghĩa phu thê
Đất lành quê vợ, thành quê hương mình
Từ khi chị lập gia đình
Một trai, hai gái chị sinh vuông tròn
Cá chuối đắm đuối vì con
Lấy đi hết vẻ đẹp dòn chị tôi
Con học đến chốn đến nơi
Thì chị tóc bạc, da mồi phong sương
Để con làm được đồng lương
Như xưa, chị vẫn hậu phương tuyệt vời
***
Về thăm, thương lắm chị ơi
Đa đoan, có lẽ cả đời chị mang
Dẫu cho đứt gánh giữa đàng
Đường trường hãy cứ vững vàng chị nghe
02/12/2016

TIỄN ĐƯA




















Nếu không kẻ đón người đưa
Nỗi buồn cô lẻ lại vừa tủi thân
Đường xa con cháu tiễn chân
Ngàn trùng bỗng hoá nên gần tấc  gang
Nhưng rồi đôi ngã, đôi đàng
Người đi, kẻ ở lại càng vấn vương
Lên xe, thương kẻ dặm trường
Người về tất bật, nẻo đường thì xa
Một chiều đưa tiễn sân ga
Buồn, vui cứ để lòng ta rối bời...
   Ga Sg
3/12/2016

BẠN HỮU


















Bạn cũ bao ngày tìm lại
Củ Chi, cứ hỏi củ gì...(1)
Nào đâu đã về Cát Lái
Nhơn Trạch thuộc đất Đồng Nai
***
Điện rồi... cứ ân hận mãi
Bạn xa... bao việc... lãi lời(2)
Mình thì vô công, rỗi việc
Hưu rồi, lại thích ham chơi
***
Nhưng bạn được tin, phấn khởi
Biên Hoà tìm đến tận nơi
Xe sang, nụ cười rộng mở
Đích thân đến đón, thay mời
***
Tư dinh chuyển về nơi mới
Yên bình, sạch nước, quang trời(3)
Râm ran gọi bầy, yến tới.
Công trình rải khắp mọi nơi (4)
***
Ngắm nhìn cơ ngơi bạn tôi
Phong thủy, vượng khí đất trời
Truyền thống, cách tân, hiện đại
Tư duy kiến trúc tuyệt vời
***
Này đây nghênh tân khách tới
Thư phòng, làm việc, nghỉ ngơi
Này đây thiên nhiên kì thú
Gấu, hươu, cá sấu, vịt trời...
***
Này đây một quê hương mới
Giàn trầu, ao cá, hoa tươi
Cát Lái sẽ xây cầu mới (5)
Vùng này tiếp tục đổi đời
***
Hoà chung xu hướng thế giới
Tư duy thiên phú bạn tôi
Truyền thống, nối liền hiện đại
Văn minh, hội nhập kịp thời
***
Mới hay phúc phần chẳng đợi
Những ai ăn thật, làm chơi
Vươn lên nghị lực, ý chí
Đừng đổ tất cả tại trời...
***
Mấy bạn cùng quê tìm tới
Một tối bát ngát xa khơi
Lão Nông bao giờ cũng vậy
Tuyệt vời, trên cả tuyệt vời
   Sài Gòn
 27/11/2016
(1) Củ Chi, miền ngoài gọi Củ gì !
(2) Bạn làm doanh nghiệp
(3) Nguồn nước, khí trời trong lành
(4) Những công trình nuôi yến và cơ sở kinh doanh
(5) Thủ tướng đã phê chuẩn xây cầu Cát Lái

TẢN MẠN SỰ ĐỜI














Hình minh họa

Ngày xưa khi làm lãnh đạo
Tôi quen một ông bốn sao
Lùng nhùng vụ Cam năm ấy
Té nước, bị ướt áo bào...
***
Cũng từ các ông nhà báo
Cùng với dư luận lên cao
Đúng, sai, muốn rành, muốn tỏ
Xui ông :  Thử AD nào ?
***
Khôn ngoan một thời như cáo
Ai ngờ có lúc ngớ ngao
Ông đồng ý đi xét nghiệm
Thế là ông mắc bẫy vào
***
Kết quả Xét nghiệm tế bào
Ông khoe: "Tôi chẳng bị sao "!
Sâu xa, ông nào có hiểu
Cây ngay, gió bão... mặc trời.
***
Họ xui, lẽ ra từ chối
Ăn ốc, ông đổ vỏ thôi
Đi khám, chính là thú nhận
Quan hệ lằng nhằng thật rồi
***
Chuyện mình, học từ chuyện người
Không có làm gì phải tới ?
AD, đừng hòng xui dại
Bắt tôi, tôi cãi đến nơi...
***
Rỗi hơi, nằm nghĩ chuyện đời
Chuyện xưa, chuyện nay, cũ, mới
Xin đừng có khen, chê vội
Đúng, sai, làm chứng : Có trời !
5/12/2016

TRỞ VỀ
























Thế là về đến Quán Lào
Xa rồi những cảnh ồn ào, đua chen
Xa cảnh người xe như nêm
Bước ra khỏi cửa sợ quên lối về
Sống trong đầm ấm thôn quê
Yêu thương tình cảm bốn bề anh em
Sao lòng vẫn nhớ không quên
Những nơi biên ải, những miền đất xa
Càng thương người chốn phồn hoa
Nỗi niềm canh cánh quê nhà khôn nguôi ..!
8/12/2016

ĐIỆP KHÚC
























."Sáng dậy thả chó thả gà
Lại nấu ấm nước, lại pha bát mì..."
Lại lo công việc mọi khi
Xăng xe chuẩn bị, bà thì cháo cơm
Vội vàng, tất bật, khẩn trương
Đưa cháu đi học, đi trường mầm non
Kiểm tra, nhắc nhở các con
Làm việc hiệu quả, đời còn dài lâu
Về rồi ông bà nương nhau
Bao nhiêu việc khác, buổi mau hết giờ
"Giữ không giữ", đã đến trưa
Chúng về, ào cái, đúng vừa bữa ăn...
***
Điệp khúc, vẫn thế quanh năm
Sướng hay khổ nhỉ, khi" mằn Ô Sin" !
9/12/2016

BÊN MỘ CHỊ SÁU





Về với Côn Đảo yêu thương
Biển xanh nổi nhạc con đường gió reo
Bồi hồi nhớ chị kính yêu
Mùa lêkima nở bao nhiêu nghĩa tình
Cùng những người đã hi sinh
Cho non sông được hoà bình tự do
Côn Sơn đọng tiếng chị hô:
"..Việt nam độc lập, Bác Hồ muôn năm .."
Đôi mắt rực lửa hờn căm
Không cho kẻ địch bịt khăn hành hình
Để được nhìn đất nước mình
Non sông trước ánh bình minh rạng ngời
***
Về thăm đảo giữa trùng khơi
Đứng bên mộ chị, nói lời tri ân
Linh thiêng mong chị ngàn lần
Bình yên cho biển cho dân đảo này
Gương lược dâng tặng chị đây
Để chị mãi mãi tuổi này hai mươi
Hồn chị hoà với đất trời
Côn Đảo ơn chị muôn đời khắc ghi
V V L          
                                 














CON ĐI CÔN ĐẢO
Không cho con được đi trời Âu
Cha cùng con đi tầu ra Côn Đảo
Thắp nén tâm nhang, viếng thăm chị Sáu
Cho con học làm người
Học ở đó chứ đâu xa
Để mai ngày về lại chốn phồn hoa
Con sẽ hiểu thế nào là cuộc sống
 V V L

HẸN ĐẾN MÙA QUÝT






Ông bà cùng cháu đi chơi
Ba tuần, đạn bắn vãi rơi tứ bề
Hết đạn thì phải trở về
Đành dừng dong ruổi, si mê xứ người
Tiệc tùng bát ngát xa khơi
Ngày chén 3 bữa, ai mời cũng đi
Rượu, bia cứ thế tì tì
Say mèm, quên hết, ngủ khì đến mai
Chẳng ôn, cũng chẳng trả bài
Lưu ban, đáo nợ, ngắn, dài tính sau
Trưa nay đã lại lên tàu
"Hẹn đến mùa quýt" năm sau lại vào...
7/12/2016

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

THÔI MÀ ! ĐÙA NẤY THÔI EM























Thôi mà! Đùa nấy thôi em
Một tuần nằm viện, phạt xem đủ rồi
Cửa nhà công việc rối bời
Bếp núc thì lạnh, quên phơi áo quần
Linh tinh từ những bữa ăn
Bạ gì xơi nấy, ngủ không chăn mùng
Thôi em ! Anh sợ vô cùng
Về đi em nhé, lo chung gia đình
Chẳng để em phải bực mình
Anh thề thật đấy. Thiên đình chứng cho !
Đón em ra viện, chả lo
Xe máy có hỏng xe bò cũng đi
12/11/2016

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

TẢN MẠN ĐÊM GIÁNG SINH












Đất nước dân chủ, cộng hoà.
Đa dân tộc
Đa thần
Đa tôn giáo
Đạo Phật, Tin Lành, Cao Đài Hoà Hảo...
Đạo Hồi, Hin Đu
Đạo người Công Giáo
Bình đẳng như nhau
Hướng thiện
Nghĩa nhân
Bác ái hàng đầu...
***
Bình đẳng tôn giáo như nhau
Phỉnh nịnh, hiếu kì
Kẻ tưởng hay
Khuếch trương thêm
Cho mình là linh thiêng
Coi thường đạo khác.
Tín ngưỡng tự do
Xin đừng có ép
Như thứ chủ nghĩa xa vời
Mong trở thành quốc đạo
***
Khi lòng tin cụ thể giảm mau
Tất yếu tìm đền bù hư ảo
Điều đó lí giải vì sao
Dân hướng về tâm linh, Tôn giáo
Hãy cảnh giác với phường tà đạo
Nhưng với dân, xin đừng có đối đầu...
V V L

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

HẸN ĐẾN MẦM NON



































Người già mà đi Mầm Non
Chơi trò trống bỏi hay còn gì đây
Nào thì ông béo bà gầy
Ông kia xanh tóc, bà này bạc phơ
Ông mặt vui, bà thẩn thờ
Nôn nao như hẹn, như chờ thuở xưa
Đi bộ, xe đạp, mô tô
Đông như Quán Sứ, Tàu ô cướp bùa
Dù cho trời nắng hay mưa
Áo quần đủ sắc đủ mùa diện trưng
Riêng già có một điểm chung
Không đi đơn lẻ mà cùng trẻ con
Té ra là đến Mầm Non
Để đưa đón cháu cho con đi làm.
5/9/2016