Vũ Văn Lẫu 14/8 Quí Tỵ Tại Yên Định-Thanh Hóa Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy Ta có thêm ngày mới để yêu thương
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016
TRỌN NGHĨA VẸN TÌNH
NẮNG TỪ TÓC MẸ
Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016
ƯỚC MONG MỌI BỀ
Một thời chinh chiến ngược xuôi
Nay già bệnh tật nằm nơi tội tình
Xa quê vào đất Tây Ninh
Theo con, đem cả gia đình đi theo
Gian nan trụ lái chống chèo
Cùng con vượt ải, bao nhiêu năm trời
"Tơ Roa" - lính yếu sức rồi (1)
Da cam, chất độc...hại đời chiến binh
Hùm thiêng(2) nằm võng một mình
"Nhớ Rừng", một thuở hiển vinh vẫy vùng...
Nỗi niềm ai biết cho không
Huân chương cửa sổ...
Ươc mong mọi bề...
Tây Ninh:
12/12/2015
(1) Những chiến binh thành TơRoa
(2)" Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn.."
Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016
HỐC CẢ RỒI !
Đường như con gái thuở đào hoa
Má phấn môi hồng dáng thướt tha
Chỉ ngắn ngủi thôi
Giờ trơ đá
Hoa khôi thuở ấy, hoá bà già
***
Ôi hốc cả rồi
Đường của ta
Nhấp nhô
lồi lõm
ổ voi gà...
Đã yếu mặt nền bê tông kém
Quá tải nền đường cứ phá ra
***
Con đường đưa ta tới gần xa
Công sức là chung của mọi nhà
Tiền thuế của dân, tiền ngân sách
Xin đừng hốc cả để dân la (1)
22/01/2016
(1) Hốc là loại hố lồi lõm trên mặt đường(Tiếng địa phương)
Thường bị nhầm là Ăn bẩn !
CƠ HỘI
Được mấy năm vào lính
Đất nước hoà bình
Chụp một hình trên ti vi
Giải phóng đang tiến vào Sài Gòn-Gia Định
Trên xe
Lính nhìn không rõ
Nhận đó là mình
Làm bình phong"chạy thương binh"...
Ưu tiên ngoại quốc học nghề
***
Chọn phu thê
Phải ngành lắm tiền quyền thế
Cho vay, lãi mẹ lãi con
Giàu có rồi
Đi đâu cũng khoe khoang
Nhà cửa
Tư trang
Nội thất
Tiền vàng...
Cảnh sinh hoạt giầu sang
Vào những nhà hàng lộng lẫy
Những chuyến đi Tây
Những ngày du hý
Những là bên Mỹ, bên Anh...
Những địa danh linh thiêng
Những chùa chiền, cầu xin cửa Phật
Những cuộc liên hoan
Những lần gặp mặt
Những tiệc tùng, chén chú chén tôi
Những giáo lý dạy đời
Những lời có cánh...
Những câu chữ lừng danh...
Khoe dâu, con, vọng tộc gia đình…
***
Đất nước này
Biết bao cựu chiến binh
Đi suốt 2 cuộc trường chinh đánh giặc
Công lao nào ai biết
Kẻ sống sót về đời thường chân chất
Đời nghèo tiền
Lòng dạ sáng tâm gương
Hy sinh tuổi xuân
Một phần máu xương để lại chiến trường
Hiểu lẽ đời
Khiêm nhường là vậy
Bưng bát cơm đầy
Nhớ dân cày đói bữa
Sống làm việc nghĩa nhân
Chẳng ham cái danh
Để riêng thiên hạ luận bàn…!
***
Hỡi những ai giầu sang
Một lời xin ngỏ
Nhiều tiền của
Hãy giúp người nghèo khó
Hay hơn vạn lần lên FB khoe khoang
6/2014
Chân dung đầy tớ
Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016
MÙA ĐÔNG ĐAN ÁO
Sao em không đan áo cho chồng
Để rét nàng Bân kéo dài mùa đông lại
Sao em không như ngày nào mê mãi
Thêu cánh chim hoà bình thương nhớ gửi về ai
***
Phụ nữ quê mình ngôn hạnh công dung
Mềm mại lưng ong
Khéo nuôi con, lại khéo chiều chồng
Trên kính dưới nhường quí chị thương em
Đường kim xưa, em còn nhớ hay quên ?
Em dạy các con thêu thùa may vá
Tý quần rách, một nút bung cúc áo
Lẽ nào nhờ cậy là sao ...
***
Cuộc sống thương trường tấp nập biết bao
Có tất cả - Cần sẽ vào siêu thị
Chỉ duy nhất một điều ta còn thiếu
Bàn tay thêu chỉ hồng, neo giữ một tình yêu.
Rét nàng Bân
Tháng 3/2014
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016
ANH CÓ VỀ ĐÀ LẠT
(Lê Hoa mến tặng L V V)
Đã lâu rồi Anh không về Đà Lạt
Em như cây thông ngày tháng vẫn đứng chờ
Chiều nhạt nhòa, sương lạnh bâng quơ
Thông thắp nến, nuối Người đi...trở lại.
Đã lâu rồi Anh không về Đà Lạt
Than thở, luôn nhắc nhở thì thầm
Hồ Xuân Hương, mặt nước buồn vời vợi
Hoa Dã quỳ, vàng lối sỏi xưa quen.
Đà Lạt, thành phố của màu xanh
Ẩn trong rừng, rừng chen vào từng ngõ
Mùa mưa về choàng lên mái phố
Nhớ anh, bốn mùa hoa vẫn nở chờ trông
Anh có về thành phố ngàn thông
Để nhạc và thơ
xanh mãi ...
những nốt vần !
HL 07.10.2014
(Mến tặng lại Lê Hoa )
Đã hứa rồi
Anh sẽ về Đà Lạt em ơi
Xứ của ngàn hoa
của sương rơi
Mong ước từ lâu
Đâu phải đợi mời !
Thông vẫn đợi
Cam li vẫn ngóng
Hoa vẫn chờ
và em vẫn mong
***
Anh sẽ về
Liệu có nhận ra không
Những Bảo Lộc, Di Linh, Đơn Dương, Đức Trọng...
Xưa hoang vu
giờ đây sôi động
Tấp nập
Đông vui
Cuộc sống đổi mới rồi
***
Lâm Hà
Cát Tiên
Bảo Lâm...
Kẻ Bắc người Nam
Miền ngược miền xuôi
Người Kinh
Cơ Ho
Người Mạ, Tày , Nùng...
Dựng xây Lâm Đồng thành một quê chung
***
Anh sẽ về
Niềm vui đến vô cùng...
Xứ Thanh 22/5/2015
VẪN MÀY HẠI TA
Nhưng thủ đoạn lại mỗi ngày hiểm sâu.
Ác tâm vốn đã từ lâu
Phá ta tất cả trước sau là Tàu
***
Tuồn hàng lậu, mua móng trâu
Trên cạn lấn mốc, biển sâu lưỡi bò
Đầu độc từ quả từ hoa
Ruột lợn vi rút, vịt, gà thối hư
Đồ ăn, thức uống chẳng từ
Chúng cài những chất ung thư hại người :
Xu chiêng, quần áo, đồ chơi
Đèn lồng, bát đĩa, đến nồi nấu ăn
Phòng khám "bác sĩ không bằng"
Khuynh đảo tài chính nhà băng chúng vào
Chúng chẳng từ thủ đoạn nào
Nhưng thâm độc nhất đánh vào thiếu nhi :
Diệt từ trẻ nhỏ trở đi
Nam thì mất giống, nữ thì vô sinh
Ai biết nhỉ ? Ai làm thinh?
Cá nhân trục lợi, dân tình đắng cay
Chi nhân, chi diện thơm hay
Chi tâm lang sói quan thầy đều hôi
***
Muốn còn nòi giống ai ơi
Tẩy chay tất cả đồ chơi của Tàu !
17/5/213
TRÀN LAN PHIM TÀU
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016
LẠI ĐI CHĂM CHÁU
Gieo xong trà mạ chiêm xuân
Mẹ cắp tay nải áo quần ra xe
Mấy tháng ở Hà Nội về
Mãnh vườn thửa ruộng ngõ quê đợi người
Tưởng rằng về một tuần thôi
Nghĩ ngơi công việc ổn rồi lại ra
Rét phải chăm mạ ở nhà
Rồi lo cho cháu vắng bà biếng ăn
Ra vào lòng những băn khoăn
Lại đi chăm cháu vài tuần nữa đây
Cho dù Tết đã cận ngày
Đường xa, trời rét lại say xe đò
Không đi nhớ cháu Thủ Đô
Đi thì mình bố ai lo tuổi già
Đứa chồng gần, đứa chồng xa
Đứa nào cũng bận, lại là cuối năm
Lặng thầm nhớ lặn vào tâm
Đi xa để đón mùa Xuân lại gần
12/2014
08 tháng Chạp
Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016
VỢ BỎ ĐI RỒI...!
Vợ chồng mấy chục năm nay
Vui buồn chia sớt đắng cay bao ngày
Riêng yêu thương vẫn cứ đầy
Thế mà vợ bỏ
Sáng nay đi rồi...
***
Giờ đây còn lại mình tôi
Bà đi trông cháu, xa xôi quê người
Từ khi có cháu chào đời
Quên ông, thuơng chaú bà thời thăm nuôi
Hôm qua tranh thủ về chơi
Mấy ngày mà đã đứng ngồi không yên:
Nhớ con cháu, thương rể hiền...
Rồi bao nhiêu việc phải phiền, phải lo...
Thế là như kẻ hẹn hò
Tinh mơ bà bắt xe đò đi luôn
***
Gần ông bà nhớ cháu con
Khi bên con cháu, nỗi buồn thiếu ông
Trời ơi ! Có khổ hay không?
Con gái sinh cháu là ông...mất bà!
8/7/212
Vợ đi bế cháu
CHỢ CHIỀU
Chợ chiều kẻ bán người mua
Qua loa chiếu lệ cho vừa lòng nhau
Thời cơ vơ váo cho mau
Nợ nần để lại, khóa sau kệ đời
Chỉ còn đại hội này thôi
Tiền thầy bỏ túi, xong rồi mặc bay
"Năm năm mới bấy nhiêu ngày..."
Chợ chiều là thế...việc này xưa nay...!
21/5/2015
NHẤT HÀNG QUAN THAM
Bao tiền ông cuỗm vào tay
Mà chưa thoả mãn dạ này tham lam.
Tiền dự án, tiền các quan
Tiền lo việc, kẻ cơ hàn đút cho
Tiền bán chức, ông hời to
Bất nhân ở chỗ đút đưa dễ dàng
Là quà, tiền bạc hay vàng
Đưa là ông nhận (Hứa han ông lờ )
Người đút, thấp thỏm, đợi chờ
"Khuynh gia", để thắng là nhờ tiền hơn
"Bại sản", thua, ngậm bồ hoàn
Đòi tiền, liệu có bắc thang hỏi trời.
Dân dại tiền mất, quan sơi
Bao người mất của ngậm ngùi đó thôi
Kì này ông sắp nghĩ rồi.
Chợ chiều, bán ghế cho người hám sang
Đô la, tiền Việt, bạc vàng...
Ông ôm về tất, nhất hàng quan tham !
13/6/2014
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016
BẠN CŨ
Một thời cùng là đồng đội
SỚM NỞ HOA XOAN
Quê nhà giữa buổi mới lập đông
Mưa dăng lối nhỏ, phủ trắng đồng
Hun hút gió lùa trơ gốc rạ
Cành xoan bên ngõ lại đơm bông
***
Còn cả dài dài một mùa đông
Nàng Bân chưa xong áo cho chồng
Hội Xuân chưa mở, em còn vắng
Hoa vẫn tím mà buồn mênh mông...
9/11/2014
SƯỚNG QUÁ RỒI
Phố xá khác xưa, sướng quá rồi
Hết ruộng, thư nhàn tha hồ chơi
Nông nghiệp không làm thì mở quán
Vẫn “vui là chính”, mấy lãi lời
Nôn nóng làm sao sớm đổi đời
Nên tìm mọi cách để giàu thôi
Sớm đến, chiều về dân háo hức
Lô đề phục vụ đến tận nơi
“No cơm ấm cật dậm dật người”
Một loạt nhà nghỉ, thoải mái… ngơi
Nhộn nhịp đêm về xe máy nổ
Tóc hoe, váy ngắn cứ khoe mời
Thôi nhé ! Từ nay thị trấn tôi
“Có nghề riêng tây” sướng quá rồi
Quản lí thế này vui đáo để
“Có khen đến Tết” chẳng hết lời…
5/2014
TẠI MÀY RƯỢU ƠI
Rượu là tinh hoa của nhân loại. Từ khi phát minh ra rượu, trong y học, bao nhiêu thứ thuốc được dẫn từ rượu. Cũng như bao lời hứa hẹn, thề thốt, bao hứng khởi từ bầu rượu túi thơ.
Chúc nhau ly rượu ngày lễ, ngày xuân, hàn huyện lâu ngày gặp gỡ... Âu cũng là nét đẹp văn hoá
Nhưng lạm dụng rượu, nát rượu, ép nhau uống rượu Say, là Vô văn hoá. Nhiều khi gây hậu quả khôn lường.
Đàn bà ham rượu, cá biệt được làm lãnh đạo, bởi tiến thân từ rượu, hám ăn, ham nốc ... Mà hầu hết là loại lăng loàn, từng bỏ chồng hoặc bị chồng bỏ, chí ít cũng là loại chuyên dối chồng, ăn chơi bờ bụi mới ham rượu.
Chuyện ở nơi nọ, một thời gian dài, có lẽ đến 7 hoặc 10 năm, ở đó có loại cán bộ ăn chơi hoành tráng, xa lạ với cuộc sống người lao động. Nhưng người ta tự hào là cả thầy cả tớ đều vô địch về rượu.
Kẻ xu nịnh, đi đâu cũng bô bô, luôn mồm ngợi ca, khoe về tài về Sếp uống rượu không biết say và ăn chơi hoành tráng.
Thầy nào tớ ấy. Chủ sao, chiêm bao vậy. Thế là từ đó đã thành phong trào và sự nổi tiếng về tệ ăn nhậu tẹt ga và ép nhau uống rượu. Mà đã uống rượu, là bắt chước Sếp, mồm cứ phải chép chép, như lợn con bú mẹ mới lạ kỳ chứ.
Có kẻ cơ hội, lần đầu mới làm lãnh đạo, còn hùng hồn tuyên bố: "Không biết uống rượu, không biết đi mát sa ... thì không làm được lãnh đạo". (Tất nhiên bằng tiền chùa ).
Thế là "bêu gương" nhau, thi nhau tạo cớ để rủ nhau nhậu: Họp là nhậu, chơi tý thể thao là nhậu. Rủ bạn học về nhà, khách ba chủ bảy… nhậu.
Bắt chước nhau, các phòng ban, ngành đua nhau mời cấp trên, mời bạn bè giao lưu thể thao và … nhậu.
Có tiền nhậu, không tiền cắm quán cũng nhậu. Nhậu liên miên. Nợ tiền tỷ, nợ như Chúa Chổm vẫn nhậu. Đặc biệt hành vi vô văn hoá là ép nhau uống rượu say, mà đầu têu là Sếp, thế mới đã, mới khoái.
Kẻ nát rượu, hễ có hơi men thì mắt sáng lên, cái mồm chóp chép ... Rượu ngất ngất rồi thì hát múa, quàng vai bá cổ. Con, cháu lúc này, già, trẻ, cháu, chắt… ai cũng là em tất cả.
Rồi thì thi nhau đổ rượu và thi nhau lãng phí, không cần định mức tiêu chuẩn. Khoái nhất là có đôi vị cấp trên, mặt đỏ bừng, mắt lúng liếng, phong bì căng dắt túi, làm chỗ dựa cho cấp dưới, vừa ngồi uống, vừa cười xả láng. Mặc dù đang học tập về tấm gương Bác Hồ về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.
Mặc dư luận chê bai, mặc cán bộ và nhân dân xì xào mà họ chẳng chịu nghe.
Bởi vì: tham nhũng mới là tội, còn lãng phí dù to đến mấy cũng chỉ là khuyết điểm thôi mà.
Kẻ không ham rượu, tìm cách lẫn tránh bằng cách đeo cả chùm khóa, giả bộ là lái xe, hoặc kẻ ma lanh, dở chừng, vờ nghe điện thoại, lấy cớ ra về .
Đã đến mức ấy, mà nào đã được buông tha. Tệ nhất là Sếp ép uống, không kể đàn bà con gái, cháu chắt. Sếp bảo là phải nghe, Sếp chúc là phải cạn và uống lắm quen mồm, sinh bệnh sinh hoạ .
Thế rồi, bỗng có nhiều vị mắc bệnh gan, huyết áp, máu mỡ, gút, thận, có kẻ lộn mề, trào ngược phải đi viện mổ. Mà lạ, cứ nhè lãnh đạo và mấy con sâu rượu để tấn công. Cá biệt có người đã phải chịu hậu quả nặng nề. Còn chuyện té xe, va quệt do rượu, cũng chỉ là “chuyện thường ngày ở Huyện”.
Kẻ có chức quyền, có phương tiện, thì quanh năm tháng nào cũng cỡi xe công đi chữa bệnh, tốn tiền của nhà nước. Kẻ không có điều kiện, khi dính bệnh tật chỉ làm khổ vợ con. Ấy là chưa nói về nhân cách, khi đàn ông rượu say thì vào lầm nhà, lầm cửa. Đàn bà rượu say, tốc áo, thả rông. Nằm bên chồng mà sặc hơi rượu, há mồm, nhe răng ra ngáy.
Vẫn biết, ai rồi cũng phải chết vì một căn bệnh, một lý do nào đó. Chết là quy luật cuộc đời, vả lại, quả đất vốn dĩ đã chật lắm rồi. Mà có khi, mình còn đi trước họ, dù không uống, hoặc ít uống rượu? Ừ thì mình đoản thọ mình phải chịu. Nhưng, họ khỏe mạnh mà chết vì ngu, thì tiếc lắm thay.
Mà thủ phạm xét cho cùng là"anh Sáu, xóm Năm, đội nón lá".
Thế là rõ :
TẠI MÀY RƯỢU ƠI.
Bây giờ bệnh hành hạ hoài
Tại mình là chính, tại ai nữa trời.
Từ khi sinh ra trên đời
Là bú sữa mẹ, ấm hơi của bà
Lớn lên, dưa muối, tương cà
Chứ đâu dê nướng với là rượu bia.
Thế rồi đến một ngày kia
Về nơi đầu não(*), phê phê cả ngày.
Tiệc tùng ai uống, ai say
Nâng lên, hạ xuống chén đầy chén vơi
Có bệnh, nên từ chối rồi
Đã không thông cảm, người thời ép ta
Một lần, lần nữa ... cho qua.
Rượu nhiều, gan hỏng phá ra dạ dày
Để giờ vạ gió tai bay
Tại ai ra cảnh thế này hỡi ôi.
Nếu mà xứng tấm gương soi
Ngăn ta đâu phải bây giờ nằm đây
Rượu, bia thiệt tấm thân này
Làm gương lớp trẻ từ nay xin đừng
V V L 15/4/212
(*)Cơ quan lãnh đạo
THẬT VÀ GIẢ
Thương bệnh binh chạy được rồi sướng ghê
Thế nhưng không khí nặng nề
Chia rẽ cũ mới thành phe rõ ràng
Thương binh, bệnh binh, da cam
Trước trong đổi mới rõ ràng khác nhau
Liệt sĩ xác vùi nơi đâu
Thương binh thật nỗi đau muôn vàn
Thật nên chẳng dám phàn nàn
Gỉa thì khoác lác khoe khoang công đầu
Kẻ chiến trường biết gì đâu
Chúc Khi vào quân ngũ mãi sau hòa bình
Các nơi cũng thế, đâu mình quê tôi
Giả mà họ sướng thêm rồi .
Thương, bệnh binh thật, quê tôi vẫn nghèo .
18/11/2013
LỖI HỆ THỐNG
Tôi sắp về hưu, bầu cho tôi xuất sắc
Tôi sắp về hưu, lương cho tôi lên bậc
Tôi sắp về hưu, xin quan tâm cất nhắc:
Làm báo cáo viên
Trên bục cứ thao thao
Nghị quyết nói thế nào cũng trúng
Tôi sắp nghỉ hưu
Con thế vào chỗ đứng
Tôi lão thành mà
Con cháu lại đông
Dẫu rằng
các cháu học lông nhông
Lương, lộc tôi
chúng bòn vét từng đồng
Dẫu tích cóp đã lâu
nhưng phá nhiều cũng hỏng
Tôi sắp về hưu
Chân khuyến học tôi mong
Hay Hội nạn nhân da cam, chất độc
Con gái, con dâu tôi xin vài xuất
Tạp vụ thôi,
Miễn ngồi mát, bát vàng…
Mất mát gì đâu
Tiền chùa chi xả láng
Coi nhẹ qui trình
Thì hãy cho tôi chiếc ghế để tôi ngồi
Có chết ai đâu
Cả đời tôi cầu ghế
***
Ôi bộ máy sao cồng kềnh đến thế
Chức quyền ham
Bám ghế chẳng chịu về
Tham quyền, tiền
Cậy thế
Khổ dân ghê
***
Lỗi hệ thống rồi
Sửa ngay không thì trễ !
5/5/2012



















