Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

DÒNG SÔNG BI HÙNG




















Sông Thạch Hãn, nơi đây hàng ngàn đồng đội tôi lớp lớp vượt sông đánh chiếm Thành Cổ. Họ đã đã nằm xuống vĩnh viễn nơi đáy sông này trong một đêm vượt sông giải phóng Cổ thành. Đạn từ xe tăng, từ lô cốt địch nã xuống, đạn trúng chiến sĩ, bắn thủng phao bơi ni lông, dìm các chiến sĩ cùng súng đạn xuống dòng Thạch Hãn này. Những chiến sĩ sinh viên không biết bơi, những chiến sĩ bị thương... họ bấu víu vào nhau chìm dần, chìm dần trong tiếng la hét vang cả dòng sông, vọng trong đêm khuya, át cả tiếng súng thù, oán hờn quân giặc và chìm dần, chìm dần xuống đáy sông. Đau xót đến vô cùng...
Nhớ thương và ghi công đồng đội, CCB Trung đoàn 48 Thạch Hãn và nhân dân Quãng trị đã xây đài bên bến sông, ghi lại chứng tích bị hùng này...

DÒNG SÔNG BI HÙNG
Hôm nay về thăm đồng đội
Bồi hồi nhớ lại năm nào
Trẻ trung, xanh chung màu áo
Cùng bao hy vọng khát khao
Vượt sông đánh vào Thành Cổ
Diệt thù giải phóng đồng bào
Đôi bờ dòng sông Thạch Hãn
Mãi ghi chứng tích bi hùng
Lớp lớp quân tràn như sóng
Đạn thù vãi kín mặt sông
Đồng đội ôm nhau cùng súng
Xác chìm, máu đỏ dòng sông
Bom dội, nước sôi, lửa bỏng
Không ngăn nổi trái tim hồng
Bao người thân yêu ngã xuống
Lớp lớp không ngừng sang sông...
Cái chết hồi sinh sự sống
Hoá thành bất tử anh hùng
Thành Cổ từ ngày giải phóng
Đáy sông bạn vẫn nằm đây
Tượng đài chung tay xây dựng
Hồn thiêng giữ nước non này
16/9/2017



Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017



SAO CÒN Ở LẠI TÙNG ƠI
(Dâng linh hồn Tùng còn nằm lại Trí Bưu)
Sao vẫn còn ở lại Tùng ơi !
Hoà bình lâu rồi
Thành Cổ giờ lặng yên tiếng súng
Kẻ xa người gần, tìm về quê xôm tụ
Mình mày không về cứ ở mãi Trí Bưu

Trận ấy ngập ngừng chỉ giây phút thôi
Giặc cố thủ, trốn vào nơi Chúa ở
Dù có trong tay súng B40 phun lửa
Nhưng không bắn nhà thờ...
Tùng trúng đạn hy sinh

Đơn vị hành quân
Đành để mày ở lại nơi này
Trong khuôn viên nhà thờ
Mong Chúa lòng lành che chở
Tránh địch trả thù, tránh đạn, tránh bom...
Ngày chiến thắng về
đồng đội, người thân sẽ đến đón Tùng

Nơi mày nằm, khóm chuối một chiều mưa
Trong khuôn viên nhà thờ
Nhưng giờ có ai tìm nữa ?
Bố mất.
Mẹ già
Vợ chưa !
Ai đợi ?
Thôi...Ở lại đây
Tuổi hai mươi 
mày cứ trẻ cả đời

Đồng đội nằm cùng nơi, họ đã về rồi
Đất lại bị san bằng qua mỗi lần đào bới
Liệu có còn ai nhớ mày không nữa..
Khi cỏ cứ mọc đầy sau mỗi trận mưa...

Chỉ thương mày, giờ vẫn cứ cô đơn
Nhỏ nhoi nấm mồ, trước nhà thờ lớn.
Đau đớn quá
Nghĩa trang bạt ngàn mà bạn không có mặt
Nỗi niềm này cay măt lắm Tùng ơi

Nhắc đến mày giờ chỉ đồng đội thôi
Cái thằng Tùng
"mắt nháy nháy, lời nói thường chậm giãi"
Đông bắc Cổ Thành
hè 72 năm ấy
Yên Định đại đội này, còn mày ở lại đây

         9/5/2014

MÙA MƯA QUÃNG TRỊ




Mưa về
Day dứt nhớ ngày hành quân, dầm dề mưa Quãng Trị
Đêm tạm trú, lính cựa mình không ngủ
Sột soạt võng dù, tí tách nươc trên tăng
Mười chiếc võng, mười thằng giải phóng
Đêm trước đủ 10...
Nay năm chiếc võng không
Họ nằm lại, chẳng bao giờ dậy nữa
Tiếng sột soạt giờ vơi đi một nửa
Không dám cựa mình, 
đến võng cũng lặng thinh
Cái ghẻ cắn
Ngứa cong mình không dám gãi
Tỉnh lặng pháo bầy, đầy muỗi, vắt với mưa rơi

Quãng Trị cuối tháng 3 
vẫn mưa bụi kín trời
Như nén đợi một hè về đỏ lửa
Đỉnh Năm Bốn Bốn, Suối La La, Ái Tử...
Mai lại hành quân
những ai nữa sẽ không về
Để lại võng không...
Lạnh thêm lạnh tái tê
Trong giá rét, mưa dầm dề Quãng Trị
Vẫn cháy trong tim ý chí người chiến sĩ
Mà phút mềm lòng nhìn võng lệ chực rơi
***
Bốn Hai năm lặng lẽ đã qua rồi
Lòng vẫn quặn đau mỗi khi mùa mưa tới
Day dưt trong tim nỗi nhớ thương đồng đội
Nhớ mưa trắng trời năm đó Quãng Trị ơi !
   12/4/2014
Viết cho tháng Tư

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

BÀ THÀ ĐI NHẬN BẰNG KHEN



















Bà Thà đi Tỉnh hôm qua
Được ăn, được cả gói to đem về(1)
Bằng khen Chủ tịch Tỉnh phê
Huyện nhà chiêu đãi, có xe đón đoàn
Tình nguyện hiến máu bao lần
Thương người như thể thương thân ấy mà
Tiếng lành, tiếng dữ đồn xa
Huyện, Tỉnh ghi nhận, thế là được khen
Để cho việc tốt nhân lên
Bằng khen hình thức động viên mọi nhà...
11/6/2017
(1) Được ăn được nói được gói mang về( ngạn ngữ)
Ý nói cả Bằng khen + Tiền thưởng

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

ĐẬU TỐT NGHIỆP RỒI
























Một tuần vào ĐẠI HỌC Y
Thực hành tất cả chẳng gì thiếu đâu
Từ gót chân cho đến đầu
Tứ chi, ổ bụng, chọc sâu đại tràng
Cộng hưởng, cắt lớp, X quang
Siêu âm, sờ nắn từng trang kĩ càng
Ngoại khoa, ngắm nghía, lâm sàng
Lão gia đang độ đàng hoàng phong lưu
Luận án Tốt nghiệp loại ưu
"Thoái hoá đốt cổ, sống chung lũ rồi..."
Ra viện, về vợ nuôi thôi
Sinh, lão, bệnh, tử, ơn trời, rủi, may
BVĐHY Hà Nội
   13/7/2017

THƯƠNG ANH CSGT

























Thương anh CSG Thông
"Lực lượng liêm khiết vừa hồng vừa chuyên..."
Chẳng phải mãi lộ vì tiền
Không may gặp phải tướng Liêm công thần
Tuổi ông đã hơn lục tuần
Chưởi cảnh sát trẻ, tuổi ngần cháu ông
Oai hùng cảnh sát giao thông
Mọi người nể sợ, riêng ông coi thường
Xưa ông bom đạn chiến trường
"Hưu rồi, tướng cũng bình thường như ai..."
Dẫu cho thiên hạ ra oai
Một điều chẳng nhịn, chín sai về mình
Rõ ràng cái máy ghi hình
Chỉ tay ông phán linh tinh những gì
Ai chọc tức ông? Hình nào ghi...
Đã sai còn chưởi. Cãi gì mất công!
Người ta xúm đỏ, xúm đông
Riêng trời, đất biết ... lại không nói gì !
21/7/2017

TRỜI CŨNG ĐEO SẦU
























(Kính viếng hương hồn thân mẫu Đạo Lão Nông)
Thế là mẹ đã theo cha
Về miền cực lạc có bà có ông
Biệt ly tan nát cõi lòng
Con mất cha, mẹ, cháu không ông bà
Nỗi nhà ngẫm những xót xa
"Sinh lão bệnh tử "... biết là vậy thôi
"Phúc bất trùng lai" trên đời
"Họa vô đơn chí "... mấy người !
Hỡi ôi !
Bão số 2 vừa qua rồi
Hoàn lưu, nước mắt xụt xùi mưa ngâu
Bà đi trời cũng đeo sầu
Chung cùng gia cảnh nỗi đau thương này
21/7/2017

CÁI RA CÁI VÀO
























Hôm trước khám bảo đặc xương
Hôm nay lại nói bình thường không sao
Bệnh viện hết ra lại vào
Chỉ tiền ra, lại không vào ví cho
Có tuổi, đủ thứ âu lo
Nhưng mà trên hết vẫn trò ốm đau
Tâm lí "thuốc tra, ma cầu"(*)
"Tứ phương lạy vái", mong sao an toàn(**)
Phong thái vẫn phải đàng hoàng
Vui mình, con cháu họ hàng đỡ lo
21/8/2017
(*) Thuốc tra, ma cầu mằn tất, may khỏi bệnh
(**) Có bệnh vái tứ phương

VĨNH BIỆT EM
























(Tiễn biệt em con cậu 28/7/2017)
Thế là em đã đi rồi
Lụi tàn, tắt một kiếp người từ đây(*)
Thông minh, học đã nên thầy
Vùng cao, cô gái đất này bén duyên
Tưởng "trai hùng, gái thuyền quyên"!
Công danh, sự nghiệp, gia đình ấm êm
Nào ngờ số phận thấp hèn
Con ngoan, vợ đẹp,... trời ghen đoạ đầy
Xót thương xen lẫn đắng cay
Con côi, vợ goá... đất dày thấu chăng ?
Người đi vào cõi vĩnh hằng
Đời còn Mạnh-Quí (**) còn chăng phúc phần
Nơi xa, đau bút mấy vần
Gửi em, mong bớt một phần xót thương
29/7/2017
(*) Em là giáo viên, bệnh đường huyết, cầm cự lâu ngày...
(**)Tên 2 con của em

NỬA MỪNG NỬA LO
























Vừa rồi xương đã an toàn
Hôm nay ngũ tạng được mang ra bàn
Thực quản, dạ dày, tá tràng
Tụy, phổi, lá lách rõ ràng bờ cong
Đại, trực tràng...polip không
Cật, Tim, Gan...tốt, đỏ hồng hậu môn
U sơ tiền liệt hơi buồn
Tưởng mần cho gọn mổ luôn. Bảo đừng...
Bệnh nào đây? Còn dè chừng
Béo phì, máu mỡ... xin đừng chủ quan
Tiềm ẩn bao bệnh đang còn
Già yếu, quy luật ngọn nguồn đắn đo
Khám mà chẳng rõ bệnh cho
Ấm ớ, để bọ nửa lo, nửa mừng...
23/8/2017

LƯỚI TRỜI LỒNG LỘNG
























..."Thanh ơi !
"Đầu thú " thật rồi sao (*)
Mười tháng qua, bao nhiêu chuyện tào phào
Khen Thanh giỏi, làm sao mà bắt nổi
Bởi ong nuôi tay áo trong
Lại núp bóng bình phong nào...!
***
Tưởng để lâu lâu
Phân trâu lại hoá bùn
Nước người, tiền lắm cứ ung dung
Nào ngờ quyết liệt chống tham nhũng
Lưới trời lồng lộng chẳng nơi dung
***
Tình thế này đây
Bước đường cùng
Gia đình, bè bạn, tội và công ?
Khuyên Thanh muốn sống ra đầu thú
Tội mình
Sao cả nhóm chúng ung dung ?
***
Thanh về, chắc nhẹ nhõm trong lòng
Trốn lũi quê người, đáng sống không ?
Thôi! Chẳng tìm đường đi phản quốc
Thì về khai báo lũ gian thương
***
Ta hiểu vì sao chuyện bình thường
Lưu vong, liên kết lũ bất lương
Phao tin, suy đoán... mong điều xấu
Chuyển lửa xứ người, đốt quê hương
***
Trận chiến tham nhũng như chiến trường
Lợi ích nhóm còn trăm kế với nghìn phương
Nhưng lò nóng rồi, tươi cũng cháy(**)
Ý Đảng, lòng dân chớ xem thường
4/8/2017
(*) Nhại thơ bác Thọ, khi Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú 31/7 tại BCA Việt Nam
(**) Lời TBT

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

HẠ TÀN TRÀNG AN























Nằm nghe se lạnh Tràng An
Trăng xuông khô khốc, hạ tàn chuyển canh
Lầu cao gió giật bức mành
Ngâu rơi tiếng bấc tiếng thanh bồng bềnh
Vạn vật như phép hồi sinh
Giao thoa trời đất gợi tình đêm mưa
Hà nội 23/8/2017

CỦA HIẾM MỘT KIẾP NGƯỜI





















Tôi đi tìm em giữa biển người
Nào đâu người ấy của riêng tôi
Thủy chung son sắt lời ước hẹn 
Lúng liếng mắt huyền, thắm bờ môi

Tôi tìm kiếm em giữa dòng đời
Đâu người con gái thuở xa xôi
Vô tư, đau khổ hay hay buồn tủi
Vẫn đắm mê yêu, vẫn rạng ngời... 

Cứ thế tôi tìm, tìm khắp nơi
Này đây váy, áo rộn tiếng cười 
Bicsi, Siêuthi, rồi Commac
Du lịch xa gần... thỏa chí chơi

Chắc phải tìm em đến cuối trời
Đáy biển mò kim giữa trùng khơi
Kiếm tìm chung thủy nơi phồn thị
Lẻ loi của hiếm một kiếp người

Còn đây, nào tìm kiếm xa xôi
Ngụp  lặn đâu xa giữa dòng đời
Chùa nhà xưa thế, nay vẫn vậy(1)
Hạnh phúc cận kề, kiếm khắp nơi...
26/8/2017
(1)Bụt chùa nhà không thiêng

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

ĐỪNG BUỒN NHÉ DÂN














(Hình minh họa)






Năm năm cả một nhiệm kì
Ở nhà mấy buổi, đi vì mánh mung
Nhân sự điều chuyển lung tung
Tiêu sài thỏa chí, nợ chung kệ đời
Nghĩ mẹo, lo việc ăn chơi
Và lo sắp xếp ghế ngồi cháu con
Dọn nhà, mặt chuột rõ hơn
Khuân giường, bàn tủ cái gương chẳng từ
Cà sa rồi áo thầy tu
Nam mô cửa miệng, bụng bồ dao găm
Nhìn mặt càng rõ nội tâm
Đầy tớ thế đó, đừng buồn nghe dân !
7/8/2015 
(*) Nguyên tác Rõ chưa

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

SINH NHẬT NGẪM MÌNH














Lại một sinh nhật nữa rồi
Khoảng cách gần đất xa trời ngắn thêm
Phim đời chiếu lại từng đêm
Trắng trong là tuổi thần tiên học trò
Tuổi trẻ, máu, lửa và hoa
Bút nghiên xếp lại để ra chiến trường
Thoát chết, hai lần bị thương(1)
Chuyển ngành chán cảnh quan trường đua tranh
Với Đảng một dạ trung thành
Không lẫn trốn lính, gian manh kết bè
Tốt, xấu ... để đời khen chê
Nông dân, trả áo, lại về với dân
Có phúc, ắt sẽ có phần
Tham nhũng dân ghét, đổ phân lên mồ 
Mơ gì biệt thự Thủ đô
Tiền do lừa đảo, nhà thờ chẳng thiêng
Ngẫm đời buồn kẻ thấp hèn
Kém tài, kém đức, ham lên chức quyền
Không toại nguyện, nói xấu liền(2) 
Dù xưa chung lớp, anh em một thời
Thói nịnh bợ, ghét chẳng chơi
Sếp trên hay kẻ một thời với nhau
Kết bạn chẳng chọn sang, giàu
Đại gia lừa đảo, còn lâu mới gần...
Con cháu cho đến người thân
Hiếm khi cho cá, cho cần tự câu
Thương để dạ, nhiều lời đâu
Việc xong bỏ đó, giữ lâu nặng mình
Tù và vác, thổi tận tình
Việc nhà thì nhác, gia đình bỏ bê
Thôi mặc kẻ thích, người chê
Mong hai 5 chục để về Tổ tiên
19/7/2017
(1)E48-27)
(2) Nhờ bố trí cơ cấu










Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

ĐỪNG TƯỞNG
















Hình minh họa 



Đừng tưởng cứ núi là cao.. 
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu.. 
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.. 
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm.. 
Không nghe là điếc không trông là mù
Đừng tưởng cứ trọc là sư.. 
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang.. 
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ rượu là say.. 
Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng xưa họ cậy nhờ
Sau này họ sẽ tôn thờ mình đâu
Đừng tưởng mang nặng đẻ đau
Về già chúng sẽ cháo rau nuôi mình
Đừng tưởng giúp họ tận tình
Dìu dắt giao việc phân minh kỉ càng
Đương đầu mang cả tiếng oan 
Đừng tưởng họ sẽ nể nang sau này
Đừng tưởng không uống không say
Cứ liêm là chính đời đầy nhân văn
Đừng tưởng tâm mài ra ăn 
Mà lợi ích nhóm chia phần đó thôi

Đừng tưởng cứ đợi là chờ.. 
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân.. 
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.. 
Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên..
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn... 
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn.. 
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa.. 
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve.. 
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn.. 
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.

Đừng tưởng cứ thích là yêu.. 
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
Đừng tưởng vua là anh minh.. 
Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.
Đừng tưởng đời mãi êm đềm.. 
Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.
Đừng tưởng cười nói ân cần.. 
Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường.. 
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười.. 
Nhiều khi nói móc biết cười làm sao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao.. 
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay.. 
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm..
 Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung.. 
Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
Đừng tưởng cứ tiến là lên.. 
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng.. 
Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu.. 
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn.. 
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
***
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…
5/2017
Sưu tầm có chỉnh lí

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

LẤN CHEN














Ồn ào, vội vã, lấn chen
Hớt hơ, hớt hãi, lạ, quen chẳng chào
Mở cửa người vô ào ào
Xe để ngang, dọc thấp cao giữa đường
Vào ra chặt kín cổng trường
Mạnh ai nấy được, chẳng nhường nhịn nhau
Buồn cười, nào có gì đâu !
Chỉ là đón trẻ để mau được về...
7/10/2016


Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

CÙNG EM HÁT KHÚC SÔNG QUÊ




Em đưa anh về miền kỉ niệm
Sông Lam chan chứa ân tình
Đêm Kim Liên, dạy anh ca Xứ Nghệ.
Lời ca, lời tâm sự si mê
"Ơi con sông quê
... Con sông quê..."
Anh hát theo, giọng ca em tươi trẻ 
Loạn cả nhịp tim, sai cả nhạc... vụng về 
***
"Khúc hát sông quê" 
Em ca trên đất mẹ 
Mượt mà, trẻ trung 
Đúng chất giọng quê nhà
Cho anh sống lại tháng ngày qua tuổi trẻ
Hành quân xa 
Nghe bài hát gái sông La 
Như còn đây, một mùa hè lửa đỏ 
Thành Cổ, hình em giữa bom đạn nhạt nhòa 
***
"Người con gái sông La"
Em ca hồi còn trẻ
"Khúc hát sông quê", trên quê mẹ tuổi già
Những câu hát, như những điều kì lạ
Nâng hồn anh trong những tháng ngày qua
Anh nâng niu, giữ gìn tất cả
"Khúc hát sông quê"
Kỉ niệm mãi không nhoà...
TV6/2007


Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

CHO AI VỘI VÀNG







Vội vàng chi hỡi vội vàng
"Dục túc, bất đạt", vội vàng mà nên
Vội vàng chi, để lấn chen
Cứ như đón trẻ trước thềm Mầm Non
Vội vàng, hứa biển thề non
Để niềm day dứt mãi còn theo ta
Vội vàng chi, người đi xa
Chẳng an trong dạ, vào ra thẩn thờ
Vội vàng, đi, đến, bất ngờ
Vội vàng để lại ngẫn ngơ... vội vàng
***
Đã dành nhau chút thời gian
Mà như sợ lỡ đò ngang hỡi người?
Vội vàng chi, vội vàng ơi
Cái tình chưa thỏa, cả đời tơ vương!
1/5/2017
Cho người vội vàng

KHỔ NGƯỜI CHĂN NUÔI


















Nghe nói lợn rẻ như bèo
Mà dân quê đói, vẫn nghèo thịt ăn ?
Giá 65 ngàn, thịt chặt ngang
Còn nói giá tựa khoai lang, buôn lời
Chắc là tiếu lâm cho vui
Giá đâu có rẻ, dễ xơi dễ mời
Ép giá chỉ chết người nuôi
Những ai được lợi mọi người biết thôi
Muốn ăn, dân chọn cách chơi
Chung nhau, mua thịt lợn hơi mổ nhà...
3/5/2017

CANH HẸ
















Hẹ đây chính hiệu của nhà
Lí giải sao để các bà yêu ta (*)
Ao nhà, chẳng đánh bắt xa
Canh hẹ bà nấu, ngon là cứ chơi
Một lời khuyên với mọi người
Trồng hẹ, rau thuốc mà sơi hàng ngày
"Thuốc lào, chồng hút, vợ say
Thằng bé cầm đóm lăn quay ra nhà.."
Rau hẹ hiệu nghiệm đó nha
Dùng đi và hỏi các bà ra sao ?
3/5/2017
(*)Báo Mới "Rau hẹ - vị thuốc rẻ tiền giúp quý ông kéo dài 'cuộc yêu"!

XA VỢ CÓ EO




















Bà xã vắng nhà một tuần
Mừng quá ! 
Mình sút được gần 2 cân
Tự do, nấu nướng khỏi cần
Tắm thì thấp thỏm, áo quần y trang 
Nhàn cư, chẳng rõ việc làm  
Lên FAY, loáng cái thời gian hết vèo
Giật mình, cái bụng tóp teo
Khi về bà xã nhìn theo sững sờ
Một tuần vắng vợ, không ngờ
Sút cân
Giảm mỡ
Đói, dơ... đủ điều
Giá xa một tháng vợ yêu
Chắc rằng sẽ được cái eo tuyệt vời !
Chỉ tội đuổi chẳng nổi ruồi
Thân tàn, bụng tóp chỉ ngồi ngáp thôi
Kinh nghiệm truyền cho mọi người
Muốn eo, để vợ đi chơi dài dài ...
3/5/2017

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

ĐỎNG ĐẢNH THÁNG BA




















Tháng ba rồi
Đỏng đảnh
Cứ như thời con gái
Heo may dỗi hờn
Chiều gió lạnh từng cơn
Chiếc lá vàng trút nỗi sầu li biệt
Để lại trên cành nhu nhú những chồi non
Tháng ba rồi
Tím biếc những hoa xoan
Nắng ửng đỏ
Má đào phơi phới
Nghe nôn nao trống làng mở hội
Hạ cựa mình
Vạn vật đã sinh sôi
***
Đỏng đảnh tháng ba
Đang nắng
Bỗng mây dăng đầy
Gió nổi
Đêm có mưa rơi
Giao mùa cả đất trời
***
Nghe rộn rã ao đầu hồi tiếng cóc
Cặm cụi dệt
Thương nàng Bân khó nhọc
May áo cho chồng
Sợ lỡ tiết đông
23/2/2017

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

CHÂN DUNG THẰNG THỔ TẢ














Hình minh họa


Hắn đó, một thằng người cao khoảng 1,6m, da ngăm đen, tóc đen xoăn trông bẩn thỉu, dáng đi tất bật. Mắt đảo điên, ít dám nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Hắn lợi khẩu, to mồm và biết đôi chút thơ văn, thường ti toe, khoe mẽ đọc thơ. Hồi chiến tranh hắn lẫn trốn, vin hoàn cảnh không đi bộ đội. Thế nhưng ai kể chuyện chiến trường là hắn thường ngứa mồm nói leo, cứ như thật, khoái chí hắn còn cười hô hố
Thuở đạn bom, trai tráng, người tài, khỏe mạnh đi bộ đội hết. Lọt lưới ở nhà, hắn đi học tại chức, từ cái thời chưa có phân đạm. Ở quê hắn làm kế toán thôn rồi cán bộ Hợp tác. Xã hắn có thời nội bộ lộn xộn... Cơ hội đến, hắn lên làm Cán bộ chủ chốt, sắm hai vai, nắm cả quyền lực chính trị và kinh tế. Thời ấy chủ nhiệm HTX còn oai hơn cả ông Chủ tịch, nhiều người vì đói mà phải quỵ lụy hắn 
Mới hay thời nào cũng vậy, kẻ nắm kinh tế công, hay kẻ trọc phú, dù từ nguồn sạch hay bẩn, đều có chung ma lực "mạnh vì gạo, bạo vì tiền", dù cho nhân cách thấp hèn, năng lực láo cá kiểu ma cô.
Cậy quyền cậy thế và ăn sướng quen mồm. Cho nên hễ ngồi vào bàn ăn, hắn bao giờ cũng"tót sỗ sàng", chen ngồi giữa, mặc dù còn có người tuổi cao, chức cao hơn hắn. Mà ngồi là vục mặt vào ăn, ăn hùng hục như ma đói, ăn như chưa hề được ăn
Cả đĩa thức ăn chung, hắn dùng đũa đã mút qua mồm, để đào bới, lục lọi, gãy ngang gãy dọc, trộn lên trộn xuống để tìm miếng hắn thích, sau đó thu vén lại, mút đũa chụt một cái đầy mãn nguyện.
Có khách đến chào xã giao, lịch sự chạm cốc, hắn vơ vội li rượu, chạm vù, cạch một cái, rồi ngửa cổ ực một hơi, xoè vội bàn tay ngón ngắn chủn chỉn, đen đúa bầy nhầy mồ hôi và dính mỡ thức ăn để bắt tay. Xong là vội vàng tiếp tục chúi mũi vào ăn. Cả người hắn bốc lên mùi hăng hắc, khăm khắm của hôi nách và chua chua của mồ hôi, nồng nồng, tanh tanh, khai khai của mùi thức ăn chín, lẫn mùi hành, tỏi, mùi bia rượu và gia vị sống, tạo nên mùi tởm lợm, đặc trưng cho chính cái mùi của hắn- Mùi của thịt đen sống bẩn thỉu, thiu nắng, như mùi chú Béc lâu ngày không tắm.
Nhưng những ai đã bắt gặp hắn chơi cầu lông mới hãi: hắn chạy hùng hục, lăng xăng trên sân, vụt lung tung, ngán nhất là sợ hắn vụt vào đầu. Mùi hôi nách hăng xì như mùi chuột chù xám, vãi ra nồng nặc khắp sân, đến trọng tài ngồi ghế cao cũng phải hắt hơi.
Bởi tính cách hắn và cái mùi hôi nách thổ tả, thói ăn xấu như cẩu của hắn, nên dù đã làm lãnh đạo cơ sở, sau được rút lên trên mà mỗi khi tiếp khách hay liên hoan, nào có ai muốn ngồi cùng hắn đâu, họ đều tìm cách lãng. Chỉ khổ ai làm Thủ trưởng cơ quan hắn, nhiều khi vì trách nhiệm, vì danh dự cơ quan mà phải ngồi cùng hắn.
Nghe đâu có lần ông Thủ trưởng đó đã nhắc nhở hắn:
 "Thể thao xong, liên hoan hay có khách, vội mấy cũng phải tranh thủ tắm rồi hãy đi ăn, ăn xong, có xe Buyts về cũng chưa muộn. Định ăn miếng nào, nhắm kĩ, gắp luôn, đừng bới như gà khó coi lắm"!
Chả biết cái đầu Thiên Lôi, chỉ đâu, đánh đó của hắn có suy nghĩ gì không, nhưng từ đó thấy cũng sạch sẽ đỡ mùi hôi hơn. Nhưng trong thâm tâm, có lẽ hắn thù người góp ý cho hắn và có dịp là hắn sủa, làm theo kẻ giật dây, suỵt chó vào bụi, bất chấp có thời người ta đã cưu mang nâng đỡ hắn. Tuy vậy thói xấu trong ăn uống thì có thể sửa, nhưng nhân cách, kiểu "ăn cháo đá bát",bất nhân, bất nghĩa mà bố mẹ hắn đã quên không dạy hắn từ xưa, nay thành cố tật rồi, khó sửa lắm !
V V L 

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Bùi Văn Bồng" MÙA DƯA CẢI LÊ"














Nói đến dưa Lê, nhiều người nhầm tưởng đây là loại trái cây. Bởi người ta thấy ở ngoài thị trường phổ biến là quả dưa lê, họ táo, là một trong những loại trái cây phổ biến ở các nước nhiệt đới. Dưa lê có mùi thơm, vị ngọt, thường được dùng làm món tráng miệng. Có hai loại dưa lê là dưa da trơn và dưa da sần.
Nhưng trong bài này, viết về hương vị quê nhà, tôi muốn nói đến dưa cải ngồng, loại dưa cải muối chua làm thức ăn, chứ không  phải trái dưa phổ biến trên đây. Đó là dưa cải ngồng ở làng Lê, thuộc xã Yên Thái (Yên Định, Thanh Hóa). Từ xa xưa, loại rau đặc sản này được xếp vào hàng thực phẩm "tiến vua", nổi tiếng tận kinh kỳ Thăng Long.
 Những bữa cơm đạm bạc, chỉ dưa cải ngồng chấm với nước mắm, nước kho thịt hay kho cá đồng cùng cơm gạo mới mà ngon đến lạ lùng. Cho đến giờ tôi vẫn không quên được hương vị của những bữa ăn gia đình có món dưa Lê muối.
Tôi vẫn nhớ đến những câu ca vè dân gian về dưa cải ngồng:
               Cày đồng giữa lúc ban trưa
               Lên bờ, cơm nắm với dưa cải ngồng
               Cải ngồng là cải ngồng dưa
               Thưa với cậu tôi chưa có chồng…
        Hoặc tình tứ, ý nhị hơn:
                           Hỡi cô tưới cải bên sông
                   Có muốn kín nước thì lồng xuống đây.      
                           Xuống đây, anh nắm cổ tay
                   Anh hỏi câu này, cải đã ngồng chưa?
                         Cải ngồng anh để muối dưa
                  Cô em bắc giá, anh mua cải ngồng.
               Con gái vùng quê ven sông do cái khí lành sông nước, nơi làng quê thanh bình, mịn màng đất cát pha, nên thường duyên dáng, dịu dàng. Con gái xứ cải ngồng da đẹp một phần cũng do cái thứ dưa cải ngồng có tác dụng thanh nhiệt, mát gan, có cô da cứ trắng như trứng gà bóc. Con gái làm nghề trồng rau, trồng hoa trên đất bãi ít cơ cực hơn trồng lúa nước, thường tất bật, lội lầy, da dẻ bị kém phần sáng đẹp. Người ta gọi cái việc thường nhật đi gánh nước tưới hoa, rất ý vị sâu xa là đi "kín nước". Con gái đi "kín" nước, vừa đủ nghĩa đen, vừa hường nghĩa bóng. Vì cô gái nết na, dịu dàng, cho nên có quyền "bắc giá" (treo cao giá ngọc), khi người con gái đang treo cao giá ngọc, hỏi chuyện duyên tình chắc gì đã dễ, khách cứ mua cải ngồng cái đã, làm quen rồi tính tiếp...          
            “Cải đã ngồng chưa?”, là hỏi mùa dưa cải đã đến độ ra ngồng chưa? Bởi vì loại rau cải chuyên muối dưa này đễn kỳ vụ là nở hoa, cuông hoa dài, non, vươn cao, uốn cong gọi là ngồng. Ngồng (cuống hoa) thường tròn bằng đầu đũa, đủ độ cao cần thiết thì nở hoa. Chùm hoa nặng vít cong ngồng như hình móc câu, uốn đểu, nên có người còn gọi là cải vòng.
Làng Lê bên bờ Nam sông Mã, cách thị trấn Quán Lào gần 4 cây số. Nơi đây có vùng đất bãi bồi rộng lớn, đất cát pha rất tốt, dưa cải ngồng ưa sống và mọc tốt trên đất này. Không biết có phải do chất phù sa cát pha đặc biệt ở đây hay không, mà dưa cải ngồng làng Lê trở thành đặc sản, khẳng định thương hiệu từ nhiều đời nay.
         Rau cải ngồng làng Lê thời vụ ngắn ngày. Rau được "bắc" (gieo hạt) vào mùa Đông, từ tháng 9 đến tháng 11 (AL).  Từ khi gieo hạt (vãi giống), chăm sóc chỉ trong vòng hơn một tháng là cho thu hoạch.  Do là loại rau màu ngắn ngày, lại ít cần ánh sáng, để tránh lãng phí đất người dân thường trồng xen canh với ngô. Khi cây ngô lớn thì rau cải cũng đã thu hoạch được rồi. Những năm gần đây việc sản xuất gieo trồng rau cải Lê đã phát triển và lan dần tới các vùng lân cận. Dưa cải ngồng phải thu hái đúng kỳ vụ, khi ngồng hoa đã uốn cong, hoa cải nở vàng. Nếu thu hoạch trước, thì cải còn non, muối dưa dễ bị khú, mềm xèo, ăn không giòn. Còn nếu như để quá lứa, dưa đem muối cũng giảm vị ngọt, bớt thơm, ăn không giòn mà lại dai, nhiều xơ. Dưa cải ngồng làng Lê ngon ở cái ngồng, ăn giòn mà ngọt hậu.
           Đến kỳ thu hái dưa Lê, người ta bó thành từng bó gọn nhẹ, đem ra chợ bán. Bó dưa phải bằng cọng rơm. Nếu được rơm nếp càng tốt. Bởi cây cải dưa Lê mềm, mảnh, nếu bó lạt tre sẽ làm “đau” dưa, tức là dập, cọng dưa dễ bị dập, nhanh héo, có khi gãy, đem muối cùng dễ sinh ra dưa bị khú, hoặc nổi váng trong vại.
            Người ta mua dưa ở chợ về, chưa vội rửa, mà bung bó dưa ra, xỏa tung dưa, dàn mỏng trân nia, hoặc mẹt, đem phơi ở nơi có nắng dịu. Thỉnh thoảng phải trở dưa dưới nằng cho dưa héo đều. Khi dưa đã phơi ráo nước và hơi héo, tức là “no nắng”, người ta mới đem dưa rửa nước sạch. Không ai đem rửa dưa lúc mới vừa phơi nắng còn hơi nóng. Người ta phải để cho nguội dưa mới đem rửa. Xong mới đem muối chua, làm thức ăn.
            Muối dưa ít ai muối vào chum to, mà chỉ muối vại sành nhỏ, vừa, ăn trong vái tuần, hết lại muối vại khác. Có nhà cẩn thận đã muối kế tiếp. Tức là không đợi hết vại này mới muối vại khác, khi xem chừng vại dưa gần hết, người ta đã lo muối vại khác. Dưa “vào ngồng” đúng kỳ vụ chỉ trong thời gian ngắn, cho nên muốn có dưa ăn được nhiều tháng, người ta có cách muối nén chặt. Dưa muối trong vại phải ngập nước, tốt hơn nên có cái vỉ bằng tre và đè lên trên cục đá nhỏ, ép dưa chìm dưới nước. Nếu để dưa nổi lên trên mặt nước thì dưa dễ bị khú, hoặc nổi váng, biến màu, ăn mắt ngon, giảm hương vị. Dưa muối bị biến màu nghĩa là dưa đem ra ăn màu không được vàng, mà có khi mâu thẫm hoặc xanh đen.
          Từ lâu đời, dưa Lê là món ăn phổ biến của bà con nông dân huyện Yên Định và các vùng lân cận. Mùa dưa Lê, ở chợ Bản (Quán Lào), chợ Sét, chợ Kiểu bày bán đầy dưa. Người buôn thúng bán bưng còn gánh dưa cải làng Lê đi vào tận các ngõ xóm mời hào người mua.
            Dưa Lê ăn rất “bắt cơm” vì cái vị vừa chua, thấm đạm ngọt thanh, nhai nghe rau ráu, lại thơm và ngọt hậu, đã ăn rồi dễ sinh ra “bắt thèm”. Lượng vitamin B, C và đạm trong dưa Lê rất tốt cho tiêu hóa và còn có tác dụng giải nhiệt rất tốt, hiệu quả nhanh. Dưa muối khéo, lượng muối chuẩn, màu dưa cứ vàng rộm, pha chút óng ánh. Nước dưa chan cơm ăn, nhất là cơm nguội gạo thơm thì ngon khó quên. Dưa Lê muối chua mà kho cá đồng thì trở thành món thức ăn tuyệt hảo. Dưa cải chua thường ăn kèm với thịt luộc, thịt quay, cá rán kèm thêm bát mắm ớt tỏi. Hay có thể dùng nấu canh cá, nấu với sườn non. Trời nắng nóng, dùng dưa kho cá ngừ, cá đối hay om cùng cá chép cũng rất dễ ăn.Bí quyết muối dưa cải ngon, ăn chống ngán. Ngày Tết, có dưa Lê muối chua vàng ăn với thịt đông thì “tuyệt cú mèo”.
           Ngày xưa, bà con làng Lê tròng dưa ngoài bãi sông. Đất cát pha do phù sa bồi đăp qua mỗi mùa lũ đã là thứ đất rất tốt, để dưa mọc tự nhiên, ít khi phải phải bón phân. Mà nếu cần bón phân thì bà con chỉ bón phân hữu cơ (như phân chuồng, phân mùn, phân bìn phơi kho tán nhỏ). Vì thế, nó hoàn toàn là thứ rau sạch. Cái vị ngon và hương thơm của dưa Lê vì thế được nối đời. Nhưng nay, do nạn phá rừng, cạo trọc rừng đầu nguồn, nước sông chảy xiết, nên các bãi bồi lắng đọng ít phù sa, đất bãi bồi ngày càng bị chai dần, xấu đi. Người trồng dưa bón phân hóa học, làm cho cây dưa bớt đọ cứng và dai, ra ngồng hoa không đúng kỳ vụ. Cây dưa mềm, thân yếu, lá to lên, xanh hơn, ngồng dưa cũng bị mềm theo. Vì vậy, cái giống dưa cải ngồng làng Lê bản địa ngày xưa nay hầu như không còn.  dưa cải ngồng làng Lê nay như bị lai tạo, mất dần vị thơm ngon, muối dưa dễ bị khú, nổi váng và ít có được cái màu tươi rói, vàng rộm mới nhìn đã thấy hấp dẫn, phát ham  như trước.
          Mới đây, ông Vũ Văn Lẫu, Phó Bí thư Huyện ủy Yên Định, vì tôi đã từng tâm sự trong chuyến thăm quê mới rồi là “món đặc sản quê choa mà tôi thích là dưa Lê”.  Ông đã gửi tặng tôi bài thơ do ông cảm tác khi về Yên Thái, thăm khu chuyên canh dưa cải ngồng làng Lê. Trong bài thơ có những câu thật là sâu nặng ân tình, hầu như ông Lẫu muốn nhắc tôi: “Anh đi hãy nhớ Quán Lào / Nhớ dưa Lê thấm đậm vào bữa ăn”. Và  bài thơ của ông cũng đầy niềm tự hào với nét thuần nông độc đáo ở vùng quê trù phú, thanh bình bên bờ Nam sông Mã

NỖI NHỚ DƯA LÊ
"Bao năm đằng đẵng xa quê
Phồn hoa cát bụi mãi mê xứ người
Nhưng lòng vẫn nhớ khôn nguôi
Vị dưa Lê mặn đầu môi thuở nào
Đã từng" Sơn vị hải hào.."
Dưa Lê vẫn cứ thấm vào trong ta
***
Nhớ mùa dưa cải quê nhà
Với liêu xiêu bóng mẹ già nơi xa
Chừng này ngồng cải đã hoa
Sáng đêm mẹ muối chắc đà thơm men
Trăng khuya, sương lạnh ngoài thềm
Hăng hăng mùi cải mùi đêm quyện về
Mùi sông mùi bãi ngoại đê
Hoà vào dưa muối tình quê mặn mà
Con còn mê mãi nơi xa
Mà lòng luôn nhớ quê nhà dưa Lê "
                                    Vũ Văn Lẫu