Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

SUY NGHĨ TRƯỚC THỀM NĂM MỚI



















Trước thềm năm mới 2018, tôi vừa chặn một nic trên trang FB của mình.
Vẫn biết có hay ho gì khi để một kẻ không cùng chí hướng lại đi cùng con đường với mình, mà lại còn cho nó vào nhà phá phách 
Ngược lại cũng không bao giờ tôi xem, tôi nghe, cái ông dư luận viên Quang Lùn và trách cả người sử dụng ông ta, dù cho ông ta có nói sủi cả bọt mép.
 Mục đích đúng, nhưng xử dụng con người không đúng, sẽ gây phản cảm và tác dụng ngược là vậy. Biết vậy, nhưng thời gian qua,"mình cứ để yên xem sao" và cũng để qua đó thu thập thông tin những mặt trái xã hội, cũng cố thêm chính kiến của mình.
Thế nhưng cáo vẫn là cáo và đã lòi đuôi cáo, khi bất kì việc gì của Đảng và Nhà nước ta làm, hắn và một số tên đều chống đối, phỉ báng và nói xấu. Thế thì cho vào nhà làm gì, mà không thẳng tay tống nó ra khỏi cửa?
Ở đời kẻ ranh ma, cơ hội phải là kẻ lập lờ đúng sai, nửa thật nửa hư, nửa dơi nửa chuột may ra còn có kẻ nhẹ dạ ngộ nhận. Còn hắn, hắn ra rả chửi tràn với những lời cay cú và tục tỉu...
Như Đảng ta đã công khai thừa nhận và phương tiện thông tin đại chúng đã nêu về nạn tham nhũng, tiêu cực xã hội, tệ chạy chức chạy quyền, công tác tổ chức cán bộ yếu kém, sự thất thoát tài chính mờ ám của các doanh nghiệp hiện nay và còn bao điều nhức nhối đang làm cho cán bộ đảng viên, dân tình lo lắng.
Cả họ làm quan, cha bổ nhiệm con, chồng bổ nhiệm vợ. Sự hãnh tiến vô lối, vội vàng, thiếu sự tôi luyện của một số cán bộ trẻ và sự tha hoá đạo đức xã hội lan tràn, tham nhũng đủ thứ, ăn không từ thứ gì. Những thiếu sót, khuyết điểm, kể cả sai lầm của một bộ phận không nhỏ cán bộ lãnh đạo Từ TW đến địa phương đã làm dư luận bức xúc, xói mòn niềm tin của nhân dân.
Trước tình hình đó, với trách nhiệm của mình, những người lãnh đạo của Đảng, nhà nước, như Tổng Bí thư, tập thể BCT, TW Đảng, Chính phủ.... đang trăn trở lo lắng cho sự tồn vong, mất còn của chế độ và đang tìm mọi giải pháp, quyết liệt đấu tranh với giặc nội xâm, ngăn chặn, đẩy lùi và xoá bỏ chúng.
Những vụ việc tiêu cực, những vụ tham nhũng, bước đầu đang được đấu tranh, được điều tra và đem ra xét xử như ở Dầu khí, ở Ngân hàng, ở BCT. Những Vũ Huy Hoàng, những Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Ngô Văn Tuấn..., những ông to bà lớn, dù bình che, lộng đỡ, vương tội tham nhũng, có chui nhủi hay cao chạy, xa bay cũng không tránh khỏi lưới trời
Tuy còn nhiều thiếu sót khuyết điểm như chưa làm rõ được nhiều vụ việc, có vụ việc làm chưa thật quyết liệt. Sự vào cuộc của các Tỉnh, Thành và cả cấp Huyện chưa mạnh, thiếu chủ động, biểu hiện tư tưởng trông chờ ở Trung ương, ở cấp trên, triển khai còn chậm và chưa đồng bộ. Đặc biệt có việc tìm ra thủ phạm nhưng chỉ đạo xử lí chưa đúng mức, kiểu phủi bụi...làm cho nhân dân băn khoăn, kẻ xấu lợi dụng xuyên tạc
Tuy vậy nhân dân ta, bạn bè ta và những người Cộng sản chân chính luôn quan tâm theo dõi, phấn khởi với những kết quả bước đầu và tin tưởng ở sự thắng lợi trong cuộc chiến chống giặc nội xâm đầy cam go quyết liệt này.
Thế mà một số kẻ chúng đi ngược lại nguyện vọng của dân tộc.
Miệng chúng rên rỉ kêu la, ra vẻ lo lắng cho đất nước, to mồm la lối, đổ lỗi cho Đảng và nhà nước để xảy ra tiêu cực, tham nhũng. Nhưng khi Đảng và nhà nước quyết liệt chống tham nhũng thì chúng không có một ý kiến đóng góp xây dựng gì? Các vụ việc phạm pháp kể cả kẻ phạm tội là ủy viên TW, ủy viên Bộ CT, kể cả đương nhiệm hay đã nghỉ hưu đều được đưa ra xét xử, không có vùng cấm cho kẻ tham nhũng, thì chúng lu loa " Nội bộ, phe phái đang thanh trừng lẫn nhau"
Từ chỗ các vụ tiêu cực không được đấu tranh, không dám đấu tranh, nay bị báo chí phanh phui, nhân dân tố cáo, phát hiện, thì chúng rêu rao " Càng chống càng thấy tham nhũng, chỗ nào cũng tham nhũng". Chúng gieo rắc sự hoài nghi "Nhiều thế xử sao hết..." và kêu gọi đòi thay sự lãnh đạo của Đảng, thay chế độ !
Thế là rõ ! Quanh co, vòng vo mãi, cuối cùng cái đuôi cáo cũng đã lòi ra, lộ rõ bộ mặt phản động, bộ mặt cáo, chồn của chúng.
Đảng ta không dấu diếm khuyết điểm và trách nhiệm, khi để " một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên thoái hóa biến chất"và để tiêu cực tham nhũng thành quốc nạn
Một đảng dám chỉ ra những khuyết điểm của mình là một đảng mạnh và đấu tranh không khoan nhượng, loại bỏ những biểu hiện, những hành vi đi ngược lại mục tiêu lí tưởng của đảng, càng thể hiện bản lĩnh chính trị vững vàng của một đảng cầm quyền.
Trước những việc TW đảng và nhà nước đã và đang làm, ai có suy nghĩ gì tuỳ họ. Nhưng riêng tôi, tôi tin và hy vọng ở sự lãnh đạo của Đảng, ở ngọn lửa công lý và ở người đốt lò, giữ nóng thiêu cháy tất cả các loại củi, kể cả củi mục củi tươi, mang lại môi trường trong sạch cho đất nước này.
Trước thềm năm mới, năm 2018 tôi tin điều đó sẽ đến trong niềm vui chung của đất nước trên con đường thắng lợi này
26/12/2017

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

CHUYỆN KỂ LÚC KHÔNG GIỜ




















(Đăng lại cho đồng đội tôi nhân ngày 22/12)
Sau cuộc chiến bảo vệ Thành Cổ, tôi ra học ở trường Cán bộ thuộc Tổng cục Hậu cần.
Tại đây tôi ở cùng phòng với trung uý Nguyễn Thông, một sĩ quan đẹp trai, phong độ, trong chiến đấu thuộc dạng lì có hạng. Anh đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa vợ, mặc dù đã có mấy cô yêu thương anh say đắm.Thế nhưng chỉ một thời gian, nghe xì xào gì đó, họ đều "chạy làng". Chạy mà nhiều cô"vừa chạy đi, đầu vừa ngoảnh lại" vì tiếc nuối. Mà anh đâu phải là người trăng gió cho cam.
Lính chung phòng dễ bề tâm sự, nhất là trong những ngày nghĩ, xa nhà, trời rả rích mưa
Chuyện anh kể cho tôi nghe sau đây cũng trong một ngày như thế 
Chuyện rằng :
- Tôi nhập ngũ tháng giêng1970 vàoTrung đoàn 48, Sư 320. Hồi ấy tôi trẻ, trắng trẻo và đẹp trai chứ không già, xấu như bây giờ, vả lại khi ấy lại chưa có vợ, mới tập yêu thôi. Người tôi yêu đang để dành ngoài Bắc. Còn người yêu tôi ấy à, có mà trời biết có những cô nào...Tuỳ họ thôi, họ thích tôi thì cứ yêu, tôi không cấm ... Mà đơn vị tôi khi ấy toàn trai tơ chưa vợ, ngoại trừ mấy ông chỉ huy .
Biên chế y tá của đại đội là một cô gái người miền quan họ có cái tên là: Thu Hoà. Hoà tốt nghiệp lớp y tá trung cấp thì nhập ngũ. Lẽ ra cô ở lại binh trạm làm cán bộ khung. Nhưng cô cứ một hai yêu cầu được ra phía trước, nên trên phiên về đơn vị tôi, thay cho anh y sĩ đã điều động về trạm phẩu của Trung đoàn
Thu Hoà về đại đội khi chúng tôi đang an dưỡng chờ đi B, cũng là lúc cả đơn vị từ quan tới lính ghẻ kềnh, ghẻ càng, ghẻ đến mức lổ lang vằn vện. Ghẻ tàn phá đại đội tôi dữ quá, trong đó tôi được liệt vào danh sách top ten, là thằng bị nặng nhất. Tôi bị ghẻ toàn thân, nói như lính"ghẻ từ đầu chí cuối". Đến"khẩu cối cá nhân", cái của quí mà cũng bị ghẻ, bị ô xi hoá", gỉ xanh, gỉ vàng, ghẻ cả cụm, từ bánh xe cho đến nòng cối. Xấu hổ, tôi một mình dấu diếm tự chữa. Dại dột hơn, một lần ngứa quá không chịu nổi, tôi đã rót li nước sôi, nhắm mắt té vào ổ ghẻ. Tưởng ghẻ chết, ai dè nó ở trong hang sâu không chết, mình thì bị bỏng. Tệ hại nhất là "cậu nhỏ "cũng bị vạ lây, bị nhiễm trùng và cống mủ 
Bởi vậy, nhiệm vụ số một của y tá Hoà là tiêu diệt ghẻ, đảm bảo sức khoẻ cho bộ đội vào chiến trường, trong đó mục tiêu trọng điểm là tôi, một thư sinh, lính cậu, trắng trẻo và hay cả thẹn đang bị ghẻ nặng nhất .
Hàng ngày Hoà cùng cậu Cường liên lạc vào rừng lấy cây ba chạc và một số lá đắng về nấu nước, bỏ thêm ít thuốc Xanh Etilel cho chúng tôi tắm, sau đó lau khô, rửa cồn và tra thuốc. Có ổ ghẻ chui sâu vào da thịt, nó đào như ta đào hào giao thông, phải dùng cây kim lể tìm Cái ghẻ khều ra rồi mới rửa cồn. Vừa dí cồn vào, lính ta nhảy dựng lên như điện giật vì xót.
Quy trình tiếp theo là bôi loại thuốc mỡ để cho ghẻ ra ăn, bị nhiễm độc và bị tiêu diệt. Loại thuốc mỡ này không xót như bôi cồn, nhưng nhớp nháp khó chịu. Bôi thuốc này  mà một ngày không được tắm, người bứt dứt muốn phát điên .
Thành thông lệ, cứ chiều chiều chúng tôi rồng rắn xếp hàng lên phòng y tá đại đội, tức là phòng của Hoà chờ tắm nước lá và tra thuốc. Anh nào cũng luôn tay gãi, mồm tếu liến thoắng, chân tay bôi thuốc loang lổ xanh, đỏ, tím, vàng ...trông vui mắt đáo để .
Là bệnh nhân đặc biệt, nên tôi được xếp để làm thuốc vào tốp sau cùng
Thế rồi như cá nằm trên thớt, tôi nghiến răng để cho cô y tá làm thịt. Lúc đầu còn đau, xót như phát điên, muốn vùng dậy nhảy tưng tưng, khi cô dùng panh gắp cồn 90 cứ nhè chỗ tôi hay gãi ở vùng bẹn và cả cái nơi đặc biệt ấy mà dí, mà bôi, làm cháy cả da thịt. Nhưng khi đã sạch mủ, ghẻ đã rơi ra và ngấm thuốc, tôi thấy lòng thanh thản, yêu cuộc sống, yêu đời đến lạ kì ..."
Kể đến đây Nguyễn Thông bổng trở nên ưu tư, mắt nhìn xa xăm, thở dài, chuyển hướng câu chuyện, tưởng chẳng ăn nhập đâu vào đâu:
- Ở một xã hội, tệ lưu manh, trộm cắp tham ô của tập thể, của hợp tác xã... dù không tàn bạo, ác liệt như đạn bom chiến tranh, nhưng cũng làm suy kiệt tàn phá cả một đất nước. Ví cũng như bọn ghẻ ngày đêm gậm nhấm cơ thể, làm cho sức khoẻ ta hao mòn đến mức không còn sức sống, không ngóc đầu lên nổi.
Rồi anh ngước sang tôi hỏi:
- Này ! Thế anh bị ghẻ chưa, hắc lào nữa? Bị rồi chứ gì? Hừ ! Thoát sao nổi. Phi ghẻ lở bất thành Quân giải phóng mà"
Ghẻ không làm ta chết ngay, nhưng gây bứt dứt, khó chịu ghê gớm. Khổ nhất lúc đang hành quân, khi mồ hôi ra nhớp nháp, ngứa đến vãi linh hồn. Nhè vào chỗ hiểm nơi ấy, nơi cái của quý ấy mà hành nhau, thì chỉ có ghẻ mới độc ác thành tài đến vậy.
Rồi cũng như mạch ghẻ, anh tiếp nối câu chuyện đang kể :
-Trận chiến với ghẻ rồi cũng đến hồi kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về chúng tôi, tuy trên thân thể, nhất là vùng mông, vùng bụng còn để lại khá nhiều sẹo chiến tích .
Tháng 2/1972 đơn vị tôi vượt Bến Hải chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng Quãng Trị
Đêm 31/3 rạng ngày 1/4 /1972 chúng tôi đồng loạt tấn công các mục tiêu quân sự của Mỹ, nguỵ ở thị xã Đông Hà. Quân địch nhốn nháo hỗn quân, hỗn quan rút chạy về phía Hải Vân mong để chuồn vào Huế...
Truy kích địch đến Ái Tử, một sân bay quân sự giã chiến thì chúng tôi bị địch chống cự quyết liệt. Trước hoả lực điên cuồng của bọn địch bảo vệ sân bay, 
Tôi đưa mắt tìm đồng đội và nhận được cái nháy mắt đồng tình. Thế là tôi bảo cậu xạ thủ B40 bắn vào ụ đại liên gần nhất .
Sau chớp lửa của phản lực đạn B40, chúng tôi xung phong .
Đang chạy, tôi bỗng thấy khẽ nhói một cái phía bụng dưới, tiếp đó là cảm giác mát lạnh ở vùng bẹn!  Anh biết đó, người lính khi vào chiến trận, đạn bom nó tránh mình, chứ mình biết đâu mà tránh. Mà đã không tránh thì mặc xác nó, vào đâu thì vào, nên cứ tiến thôi ...
Tôi biết chăc mình bị đạn đâu đó rồi. Chạy vài chục mét nữa thấy loạng choạng, tôi đành chịu tụt lại . Khi ấy, phía trước anh em đã dập xong các ổ hoả lực địch và đã chiếm được sân bay
Kì lạ là bị thương, nhưng tôi không thấy đau lắm, chỉ ra nhiều máu, ướt cả quần và chảy dài xuống đôi chân đi giầy, bước đi cứ nghe tiếng nhóp nhép, nhóp nhép
Anh em đưa tôi về phía sau và giao cho y tá đại đội sơ cứu băng bó.
Vị trí Hoà đặt làm nơi sơ cứu thương binh là lô cốt vừa chiếm của địch. Tại đó, năm, sáu thương binh đã được sơ cứu đang chờ đưa về phía sau. Thu Hoà mặt mũi hốc hác, đen xạm khói đạn vừa băng xong cho cậu A phó A 7 bị thương ở cả 2 vai. Ngước lên thấy tôi, Hoà thoáng chút sững sờ rồi vội nhào tới. Ôi! Cả đời tôi không thể nào quên được vẻ mặt cô lúc ấy, dù chỉ thoáng qua vài giây .
Cô lắp bắp hỏi :
- Chỗ ...chỗ ...nào ?
Tôi không nói nổi. Mà có biết chỗ nào đâu mà nói. Tôi chỉ tay vào vùng bẹn, nơi ấy máu vẫn chảy không ngừng...
Đỡ tôi nằm ghé vào thành lô cốt, Hoà lấy dao găm rạch một bên ống quần nơi máu đang thấm ướt và buột miệng kêu :Trời !
Mọi người ngỡ ngàng nhìn sang tôi: Vết đạn cực nhanh sượt qua bên phải dương vật, gần sát thành bụng, làm toác da cậu nhỏ và đang rỉ máu.
Nói dại, nó mà xuyên chính giữa thằng nhỏ thì chỉ có mà đi đứt !
Nhanh nhẹn, thuần thục như hồi chữa ghẻ, Hoà xác định vị trí vết thương, lau sạch máu và thông minh ép "cậu nhỏ "vào đùi bên phải, rồi dùng băng quấn vòng qua háng, lên thắt lưng, vòng xuống đùi mấy lần rồi băng chặt.Tôi như người vô cảm không thấy đau đớn gì và máu thì đã ngừng chảy
Thế là tôi đành phải lui lại tuyến sau. Hoà và một chiến sĩ nữa hộ tống thương binh chúng tôi ra, bàn giao lại cho Quân Y Viện R43.
Sức khoẻ tôi không đến nỗi nào, chỉ giờ đây thêm ở bên hông lũng lẵng một túi chứa nước tiểu với cái ống dẫn lằng nhằng từ bụng ra, cứ vướng víu khó chịu
Đơn vị đang bổ sung quân, chấn chỉnh đội ngũ sau chiến dịch. Hoà được lệnh ở lại R43 phục vụ. Đại đội đã tăng cường y tá mới .
Hàng ngày Hoà rửa vết thương, thay băng, trích thuốc, bón cơm cho thương binh... Cô làm việc cần mẫn, yêu thương và đầy trách nhiệm. Với tôi, cô cư xử vẫn như là cô y tá Hoà với bệnh nhân" bị ghẻ cái của quí "ngày xưa không hơn không kém. Song trong tim tôi lại trào dâng một tình cảm rất lạ và thầm nghĩ "Có duyên số gì không mà cứ đem của  nợ chứ "của quý gì" cho người ta chữa.Thật tệ vô cùng  !
Nhưng tệ nhất, đáng xấu hổ nhất là thời gian sau này, khi mà vết thương sắp kín miệng, ngứa và kéo da non
Đó là một lần thay băng, lúc bàn tay mềm mại của Hoà rửa vết thương, lật qua lật lại thằng nhỏ để cuốn băng, bỗng dưng"cậu nhỏ của tôi - Khẩu súng cối cá nhân, cái của quý"bị đạn cực nhanh sượt qua ấy, bỗng dưng cụ cựa và cương lên. Khi ấy, nơi miệng vết thương bị vỡ ra và rỉ máu. Có điều, việc băng bó thuận lợi hơn, dễ dàng và nhanh hơn vì cậu nhỏ đang cương cứng. Thấy vậy, ai cũng cười và mừng, vì vìệc băng bó thấy dễ hơn! Riêng tôi, tôi chỉ muốn độn thổ! Lạ thật, thời ăn dưỡng được vỗ béo, cũng người ấy, bàn tay ấy mà ghẻ đã làm cho co vòi không ngóc cổ nổi.Thế mà giờ đây khi bị đạn thù xé rách, máu đổ là vậy lại còn ra vẻ ta đây hung hăng !
Nhưng cái tưởng thuận lợi lại chính là cái khó không ngờ nhất
Lần ấy cũng như mọi lần, Hoà tháo băng, dùng panh kẹp bông sát trùng lau quanh miệng vết thương đang kéo da non, sau đó nhanh chóng, gọn gàng băng lại, vì còn khẩn trương thay băng cho chiến sĩ khác .
Khi cô vừa đi khuất, tôi có cảm giác như ai vừa tháo băng của mình và máu chảy thấm cả băng. Cúi nhìn, tôi thấy băng đã tuột và vết thương bị hở đang chảy máu ...
Được tin, Hoà vội vàng trở lại. Thoáng chút bối rối, thiếu tự tin, có lẽ cô nghỉ do mình làm vội, nên băng không chặt. Rồi như mọi lần, cô nhẹ nhàng và thuần thục băng kín vết thương. Xong việc, Hoà đứng dậy thở dài nhẹ nhỏm, thu đồ nghề, hơi đỏ mặt chào tôi rồi trở ra. Nhưng thật kì lạ, cô vừa bước đi được vài chục mét thì cảm giác như bị ai tháo băng lại xảy ra. Mà đâu phải cảm giác nữa, do cậu nhỏ không cương, nên băng bị lõng và tuột khỏi vết thương ...
Hoà đành phải trở lại. Mở túi cứu thương, cô nhanh chóng lấy băng khác thay cho cuộn băng bị tuột và động tác vẫn khéo léo mềm mại, chính xác như mọi lần.
Thế nhưng cứ như bị ma ám, hễ cô đi khỏi, thằng bé lại  xỉu xuống, cuộn băng lại tuột...
Chán nản, cô ngồi phịch xuống ghế bất lực. Còn tôi, tôi lại muốn độn thổ...
Hôm ấy, anh y sĩ cũ của đại đội đang công tác trên trạm phẩu Trung đoàn. Nghe tin tôi bị thương, anh đến thăm và cũng đúng lúc Hoà đang lúng túng vì tình huống trớ trêu .
Nghe Hoà kể, không nói không rằng anh cầm lấy chiếc panh từ tay cô, đột ngột gõ mạnh vào đầu cậu nhỏ . Lạ thay, cậu nhỏ đang kiêu hùng ngang ngược, bổng nhũn như chi chi và nhanh chóng xẹp xuống .
Không chần chừ, anh lấy cuộn băng, với động tác thành thục dứt khoát, băng chặt luôn
Bỏ cây panh vào túi đồ nghề của Hoà, anh vừa nói vừa cười :
- Đồ nhà lừa không ưa nhẹ đâu. Lần sau hễ nó cứng cổ, em cứ gõ vào đầu ấy, cho xịp xuống và nhanh chóng gô cổ trói luôn là hết chống cự !
Trời ạ! Đơn giản có vậy mà Hoà và cả tôi không nghỉ ra. Hoà thì lúng túng vì từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới gặp tình huống này, mà khi học y tá thì chẳng ai dạy. Còn tôi, có trời mới hiểu sao cậu nhỏ nhà tôi lại hư đến thế .
Từ đó, các lần sau Hoà làm thuận lợi hơn. Khi rửa vết thương cô cứ mặc cho hắn ta hung hăng, đứng như gậy như ý của Tôn ngộ không.Trước khi băng, cô vô tư đập cho hắn ta một búa cho thụt vòi, mềm nhũn ra rồi băng lại. Với cách ấy, một tuần sau vết thương lành miệng,kéo sẹo và không phải băng nữa. Tôi tập đi tiểu và cuối cùng đã được tháo cái bịch bên hông
Vết thương khỏi, tôi ra viện và đi Bắc, còn Hòa vẫn đang ở lại Quân y viện.
Khi tôi đi, cô khóc nhiều lắm, khóc công khai, khóc chảy máu tim tôi! Thế mà khi tôi gửi thư đòi yêu cô, Hòa nói chỉ "coi tôi là bệnh nhân ghẻ thôi", vì cô ấy có người yêu rồi
Thật kì lạ, cho đến giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi tình cảm thật của cô !
Chuyện tưởng có vậy, ai ngờ lan truyền mãi, hầu như ở binh trạm nào cũng biết và họ còn thêu dệt thêm những tình tiết li kì .Trong đó nói rằng tôi yêu Thu Hoà, nhưng bị Hoà từ chối vì tôi "nuôi chim cánh cụt" không đầu, còn mỗi tí teo ngắn ngủn, chỉ có tác dụng bài tiết nước tiểu.  Mặc dù tôi hoàn toàn bình thường như mọi thằng đàn ông bình thường
Tai ác nhất không rõ bằng cách nào mà chuyện đạn bắn gãy cổ chim cứ theo tôi mãi, đến nỗi khi làm thủ tục xếp loại thương binh tôi cũng ngại và bỏ luôn, thế mà cũng không thoát ?
Kể đến đây anh nhìn tôi thở dài và nói tiếp :
- Về đây anh biết đó, có cô giáo trẻ, thương yêu mình, nhưng khi nghe "cái khoản ta"của mình không bình thường là lãng ! Gay thế ! Giờ có cô Hà là bộ đội giải phóng, bị thương, chuyển ngành đang học ĐHXD có ý thương, tuy không bỏ của chạy lấy người nhưng cũng đang băn khoăn lắm.Tôi thì thất bại mãi rồi ...chẳng thiết nữa ...Gía mà biết Thu Hòa đang ở đâu, nếu chưa có người yêu tôi liều yêu bằng được, hoặc ít ra cũng minh chứng cho tôi...
Tôi nhìn anh thông cảm và buột miệng :
- Thế chị Hà yêu anh, nhưng chỉ băn khoăn mỗi khoản ấy chứ gì.Thế sao anh không tự chứng minh ?
- Ủa? Tôi chứng minh? Mà chứng minh bằng gì ? Nhất là tính tôi cả thẹn, bệnh mắc cở thành mãn tính ...
- Nhưng hai người yêu thương nhau, chỉ có tí trở ngại do hiểu lầm ?
- Thì chỉ có vậy !
- Thế thì xong rồi ...
Tôi chưa dứt lời, anh đã nôn nóng :
- Xong là xong thế nào ? Cách gì ? Anh nói nghe nào. Sốt ruột ...
- "Cậu nhỏ của anh, cái khẩu cối cá nhân ghẻ ấy" vẫn đứng nghiêm đấy chứ...
- Thì vẫn, nhiều bữa còn hung hăng nữa kia ...
- Thế thì ô kê ! Tối mai anh mời chị Hà đi xem phim. Nhớ mời bằng được và mua 2 vé gần nhau .Lúc nào thời cơ thuận lợi , anh hãy nói  :
" Thật vàng chẳng phải thau đâu
Đừng đem thử lửa cho đau lòng vàng
Mấy lời anh nói cùng nàng
Không tin thì cứ ...cầm vàng mà coi. Rạp tối, tay anh chị để đâu thì để ...rõ chưa ?
Hôm ấy hai người rủ nhau đi xem bộ phim"Đến Hẹn Lại Lên " ở Rạp thángTám. Chẳng rõ anh có "mang theo vàng và chị có coi vàng hay không " Nhưng sau đêm phim đó họ yêu nhau như điên dại, như chưa từng được yêu trên đời .
***
Sau này tôi chuyển đơn vị. Bẵng đi khá lâu không gặp. Tình cờ vừa rồi đi họp ở Tổng cục tôi mới được tin: hai người cưới nhau dạo cuối cái năm xem phim ấy. Hiện nay họ đang rất hạnh phúc và đã có tới 3 nàng công chúa
Thế đó! Một câu chuyện riêng tư, một kỉ niệm nho nhỏ trong thời bom đạn xa xôi của lính, mà lính thằng nào cũng khoái, cứ truyền nhau và thêm thắt thành dị bản. Riêng tôi, tôi xin kể trung thành cho những ai còn thức lúc 0h ngày 22/12, một ngày truyền thống hào hùng của chung người lính và xin tùy tâm, ai tin thì tin, không tin thì thôi, vì chuyện này tôi chỉ được nghe đồng đội tôi kể lại .

                  21/12/2012

             

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

DÒNG SÔNG BI HÙNG














Hôm nay về thăm đồng đội
Bồi hồi nhớ lại năm nào
Trẻ trung, xanh cùng màu áo
Đời bao hy vọng khát khao

Vượt sông tiến vào Thành Cổ
Diệt thù giải phóng đồng bào
Đôi bờ Thạch Hãn kiên trung
Mãi ghi chứng tích bi hùng

Lớp lớp quân tràn như sóng
Đạn thù vãi kín mặt sông
Đồng đội không rời tay súng
Xác chìm, máu đỏ dòng sông

Bom dội, nước sôi, lửa bỏng
Không ngăn nổi trái tim hồng
Bao người thân yêu ngã xuống
Lớp lớp không ngừng tiến công

Cái chết hồi sinh sự sống
Hoá thành bất tử anh hùng
Lưu danh Cổ Thành ngày ấy
Đáy sông bạn vẫn nằm đây
***
Tượng đài chung tay xây dựng
Hồn thiêng giữ nước non này
Thạch Hãn 
16/9/2017

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

TÌM ĐÂU MỘT MÀU ÁO

















Giữa dòng đời ta lạc mất nhau
Bao nhiêu năm kiếm tìm màu áo tím
Thị trường bán mua
Kẻ giầu người khó
Với những âu lo
Cơm áo gạo tiền
Vĩnh biệt rồi
Màu tím áo ngày xưa

 * * *
Rồi bỗng dưng một chiều mưa
Trong dòng người gấp gấp
Ta bổng sững người bắt gặp
Màu tím lẻ loi
Kỉ niệm xưa
Ùa  về sống lại.
Bấy lâu nay ta kiếm tìm mê mãi
Tưởng chết rồi
Màu một thuở đắm say
Thế mà giờ đây
Chỉ một tầm tay
Màu áo như khơi dậy
Một chiều ấy mưa bay.

* * *
Dòng đời cuộn chảy
Rùng mình như nước cuốn trôi
Vừa chợt thấy đó thôi
Những nét thân quen mà chẳng thấy người
Như chơi trốn tìm
Để vĩnh viễn từ đây
Màu tím áo em
Chỉ còn lại trong tim
Kẻ tình si ngơ ngác kiếm tìm.
 26/11/2012
Cho màu tím áo em

VẪN CHƯA NGUÔI LÒNG














Ngày xưa quân đóng Nam Giang
Tên xã thì nhớ, tên làng lại không 
Nhớ cầu Neo bắc qua sông
Nhớ bến tắm giặt, bê tông phẳng lì
Đôi bờ nhộn nhịp người đi
Quân, dân màu áo khác gì của nhau(*)
Tây Hồ chẳng Hồ Tây đâu(**)
Phố Chua(**)cứ ngọt, ngấm lâu nước dừa
Thế rồi thấm thoát thoi đưa
40 năm, ngỡ như vừa đây thôi
Vùng quê tình đất tình người
Vẫn còn đậm dấu của thời xa xưa
Thăng trầm qua những nắng mưa
"Cái đêm hôm ấy..." mãi chưa nguôi lòng (***)
Bị cung, nên sợ cây cong (****)
Giao mùa mà sợ tận cùng của thu(*^)
Mong nhanh tan bóng mây mù
Để Nam Giang một mùa thu yên bình
14/8/2017
(*) Nơi đóng quân, dân ăn mặc như bộ đội
(**) Một vài địa danh thuộc Thọ Xuân
(***) Phùng Gia Lộc "Cái đêm hôm ấy đêm gì "
(****) "Thiếp như con én lạc đàn
Bị cung, giờ sợ cả làn cây cong..."(ND)
(*^) Mùa thu hoạch, thu nộp...)

NÊN CŨNG LƯU TÂM

















Từ ngày ông Nguyễn Đức Chung
Giảm 700 tỉ tiền công dọn đường
Giảm luôn biên chế ăn lương
Bám theo từng mét cung đường Thủ Đô
Ngân sách đỡ một khoản to
Dành để tiết kiệm chăm lo hạ tầng
Bộn bề nhưng cũng đã mừng
Trên 700 tỷ, ấy chừng việc thôi
Còn bao nghịch cảnh các nơi
Ăn thì ăn thật làm chơi dài ngày
Nhưng giờ cây lá ken dày
Cảnh quan, hạn chế sợ này giao thông
Mong ông chủ tịch Đức Chung
Cho tỉa, đừng biến thành rừng đó nghe
28/9/2017

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

COI CHỪNG TOI CÔNG













Nắng lên chớ vội ra đồng
Vãi đạm, phun thuốc toi công, tốn tiền (*)
Bao ngày nước ngập triền miên
Nắng lên nước rút, héo liền cây thôi
Tưởng rằng cây vẫn còn tươi
Nhưng sẽ nhủn gốc khi trời nắng trang
Một ngày thôi, lá úa vàng
Thêm tý phân đạm lại càng chết mau
Ai ơi xin nhắc nhủ nhau
Tháo nước, sới đất, diệt sâu là cần
Khoan khoan xin hãy bón phân
U rê, hoá học... chưa cần giờ đâu
Cung đoạn này, sẽ làm sau...
Kinh nghiệm nho nhỏ nhắc nhau mà mần...
Ôi nông dân, hỡi nông dân
Trời hành để khổ muôn lần nông dân...!
14/10/2017
(*) Sau lụt, nắng lên, một số hộ nông dân xót xa thấy ngô, ớt, màu vụ động vàng lụi... nên vội vàng đem đạm, ka li và thuốc kích thích sinh trưởng ra vãi, một việc làm không cần thiết lúc này.
Tốt nhất, tiếp tục khơi tháo hết nước, sới gốc cho đất nhanh khô.(Chú ýđừng để đứt rễ cây). Khi cây xanh lại, phát triển rễ,  có khả năng hấp thụ mới bón phân. Tốt nhất dùng phân chuồng để bón gốc, vừa cải tạo đất khi bị mưa rửa trôi.

NHƯ HỒI XUÂN XANG
















Mưa trút nước, khi bão tan
Ngoài đồng nước trắng, trong làng ngập sâu
Mưa hàng tuần chứ ít đâu
Chỗ cao giờ cũng ao sâu mất rồi
Khổ người, sướng chỉ cá thôi
BOT thì xả trạm, chúng bơi vẫy vùng
Đang riêng, bổng hoá của chung
Người người rỗi việc, đi lùng cá chơi
Rau xanh giờ hiếm hoi rồi
Cả làng thịt cá như hồi xuân xang
Một cân đành đạch mười ngàn...
Cá ăn đã ngán, cả làng hấp phơi...
16/10/2017

BIẾT BUỒN HAY VUI











Thế là nước đã rút rồi
Nỗi đau còn đó chưa nguôi mọi nhà
Nghe đâu đây vọng tiếng loa
Cứ như muối sát xót xa lòng người
Trưởng thôn thông báo thay mời
Họp bàn tiếp nhận các nơi giúp mình
Thâu đêm bàn cãi ngoài đình
Nhà nhiều, nhà ít, thanh minh sự tình
Mặt bằng chung: Mọi gia đình
Chớ nhẹ hàng xóm, nặng mình nhà ta
Ưu tiên: Hoàn cảnh, người già...
Công tâm xem xét thật là nghiêm minh
Phân chia có lí, có tình
Lũ đi, khéo lại mất tình đó đây
Lá lành, đùm rách xưa nay
Làm sao cho tốt việc này trong thôn
Xin đừng so tính thiệt hơn
Kiểu này chẳng biết là buồn hay vui
16/10/2017

TẢN MẠN SAU TRẬN LỤT













Về quê
Trung tuần tháng Mười
Đứng giữa đồng, nghe sóng dội
Hương đồng gió nội còn đâu
Chỉ thấy cái mùi lạ hoắc
Mùi cỏ thối.
Mùi bùn đen
Đục ngầu
Mùi xác côn trùng và cây vụ đông ngập nước
Lẻ loi phía trước
Con chuồn chuồn ớt nhao trên sóng nhấp nhô
Chẳng thấy bờ
Chẳng thấy mùi hoa sữa thơm nồng trong câu ca xưa cũ
Lặng lẽ
Những người phụ nữ
Mặt xạm đen
Đôi mắt đầy nhữ ghèn, thiếu ngủ
Chẳng có hoa tươi
Thiếu cả nụ cười và ít lời
Bước chân đi qua lũ
20 tháng 10 đến rồi...
17/10/2017

THĂM LẠI LAM KINH





Ta về thăm lại Lam Kinh
Sau cơn cuồng thủy, bình minh lên rồi (*)
Đi qua lũ ngập tơi bời
Lá gai (*) đã biếc, mía thời đã xanh
Một trời êm ả thanh bình
Chí Linh mây quyện, nặng tình Lũng Nhai
Ngày xưa cứu chúa Lê Lai (**)
Lá lành bọc rách, thiên tai bây giờ
Quên mình, gương của người xưa
Để hồn thiêng dựng cơ đồ hôm nay
28/10/2017
(*) Một loại lá nguyên liệu làm bánh đặc sản nổi tiếng vùng Tứ Trụ Thọ Xuân
(**)Trận mưa gây ngập lụt lịch sử cuối tháng 10/2017
(***) Lê Lai đổi áo bào hy sinh cứu Lê Lợi chống quân Minh. Truyền thuyết 21 Lê Lai, 22/8 âm lịch Lê Lợi là trời mưa

VỀ MIỀN KỈ NIỆM


 



Cho về kỉ niệm thôi em
Nhắc làm chi nữa, con tim khổ rồi
Đã bên kia dốc đường đời
Dẫu vinh hay nhục một thời đã qua
Chỉ còn dấu ấn gọi là
Chỉ trong kí ức để mà tơ vương
Lối mòn xưa đã nên đường
Bản Mường giờ đã phố phường lầu cao
Tìm đâu lối nhỏ thuở nào
Đường xưa nhựa láng lối vào Lam Kinh
Cầu mới bến nước hữu tình
Chỉ sông nhớ thuở chúng mình soi chung
28/10/217

NGƯỢC CHIỀU



















Lúc nhỏ ta cần, chẳng mọc cho (*)
Bao nhiêu lời chúc, bấy nhiêu quà
Nhìn cái phong bì, lòng vô cảm
Thấy ti của mẹ, mặt như hoa

Bây giờ khi tuổi đã về già
Thích ăn thích nhậu, kiếm chẳng ra
Cái lúc ta cần mày chẳng mọc
Giờ cần thứ khác, bám chẳng tha

Ngược chiều cuộc sống sao mà lạ
Mười thang Minh Mạng chửa gọi là
Không làm vẫn cứ ngày ba bữa
Của đầy thiên hạ, ngắm cho qua
02/11/2017
(*) Lúc nhỏ cần răng thì mọc tóc...
Khi già cần tóc...lại còn răng ! Tiếc !

RĂNG- RỨA LÀM SAO ?















Không ở được thì chia li
Níu kéo làm chi
khổ cho nhau liệu có ích gì ?
Để cơm chẳng ngon, canh thì chẳng ngọt
Hành hạ nhau, nỗi lòng day dứt
Đau đớn này tê buốt, nuốt vào trong(*)
***
Nào còn đâu
những ngày xưa răng trắng, lợi hồng
Những chăm chuốt,
những kem thơm sài bóng
Bạn hữu khen, miệng cười mở rộng
Yêu thương
môi, răng
gắn bó,
mặn nồng
***
Hơn nửa đời người,
bỗng ruột rỗng, móng long (**)
Lợi tụt, hại
Ra nha khoa phòng khám !
Nhổ thì tiếc.
Khoan tủy rồi lại trám
Đau tái tê lòng
Tan vỡ rồi
Còn gì nữa mà mong
***
Của giả bọc ngoài
Che cái xấu bên trong !
" Chi nhân chi diện, bất chi tâm.."
Chủ, tớ lâu nay mà đâu đã thật lòng
Lừa nhau cả, thông đồng chơi của giả...!
3/11/2017
(*) Thứ nhất đau mắt, thứ nhì dắt răng
(**) Tụt lợi, làm răng số 8

NGẪM CHỈ CHO VUI




















Thất ngôn tứ tuyệt đã thử rồi
Thất ngôn bát cú cũng đã chơi
Lục bát sáu trên, đè tám dưới
Bậc thang
Lên
       Xuống
                   Cũng đã
                                    Xơi
Tự do, ba chữ hay năm chữ
Thơ vần, văn ngược với là xuôi
Tất cả công lao nhờ FBuc
Giao lưu, hay dở... nhớ đừng cười...
4/11/2017
Cảm tạ cả làng ta

TÌM VỀ CHỐN CŨ




















Ta về chốn cũ chiều nay
Lối xưa ngõ vắng, sân đầy lá rơi
Thương người góc bể chân trời
Cánh chim lẻ bạn buông lời bi ai
Cổng kia cửa đóng then cài
Hàng cau nở bẹ, chùm xoài đung đưa
Oi nồng trời sắp có mưa
Lửa tâm đã nén, lại vừa bùng lên
Tưởng rằng năm tháng nguôi quên
Ai ngờ đầy ắp duyên em đến giờ
Dõi tìm dạ những ngẫn ngơ
Chốn xưa nào có ai chờ ai đâu...
5/2013

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

RA NGÕ NGẬM NGÙI

















"Ra ngõ ấy mấy trông...ra ngõ mà trông ..."
Nào ai duyên mới có biết không
Chị tôi tủi phận khô nước mắt
Nhớ một ngày xưa thuở má hồng

Ngày ấy anh về trong gió đông
Ánh mắt anh trao ấm lửa lòng...
Lời mới ngỏ thôi ... anh đi mãi
Chị như hoá đá mỏi mòn trông

.."Ra ngõ trông ra ngõ mà trông..."
Câu ca nghe tan nát cõi lòng
Tình đã chết rồi trong thầm lặng
Chị còn gì nữa để mà trông

Cứ tưởng chị tôi tắt lửa lòng
Thuyền tình bỏ lái cõi hư không
Thế mà đau xé tâm can chị
Thiệp hồng ai đó ...mỗi sang đông

Cuộc sống vô tư vẫn xuôi dòng
Còn gì để nhớ một mùa đông
Chị tôi trầm cảm từ dạo ấy...
Xin đừng qua ngõ ...chị lại trông ...!

    Tháng 10 mùa cưới
        Duyên lỡ chị tôi

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

CHIỀU VỀ LỐI CŨ













Chiều nay về nẻo đường xưa
Oằn lưng đê gánh, lũ vừa ngập xong
Điểm hẹn mà phải đi vòng
Bâng khuâng lặng giữa cánh đồng mênh mông
Cầu Khải nhộn nhịp người đông
Cá ngon cũng chỉ mươi đồng một cân
Xốn xang dạ những tần ngần
Lối xưa, chốn cũ bao lần có nhau
Bây giờ người ở nơi đâu
Cầu Chày còn lại nỗi đau đôi bờ...
14/10/2017

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

KÌ DIỆU THÁNG MƯỜI















Bổng nhiên thấy mẹ vui lên
Như là tìm thấy cái quên lâu rồi
Mắt buồn, còn dõi xa xôi
Long lanh ngấn lệ, khoé môi đã cười
Dịu dàng hơn với mọi người
Vài lần lén trước gương soi một mình
Thần kì, như được hồi sinh
Tác phong như lính công binh mẹ tường
***
Tháng mười, se lạnh hơi sương
Bồi hồi nhớ những cung đường Trường Sơn
14/10/2017

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

BÀN CHO KĨ, NGHĨ CHO SÂU VỀ TĂNG TUỔI NGHỈ BHXH















Hãy đến nhà máy, hãy đến công trường.
Nếu tăng tuổi nghĩ BHXH nam 65, nữ 60, thi hãy qui định"Nữ 50 nam 55 tuổi, kiên quyết không bố trí làm lãnh đạo nữa". Không mằn lãnh đạo cả đời. Thế là họ thôi chẳng đề xuất nữa đâu. Khi ấy làm việc gì, thì xơi lương việc ấy. Thế là thôi, khỏi ngồi vẽ làm gì.
Vẫn biết mọi thứ trên đời đâu phải là bất biến. Huống chi chế độ, chính sách là do con người đề ra, phải được điều chỉnh cho phù hợp. Nhưng lúc này đã hợp chưa các vị !
Mà sao không vẽ là Phải 55 tuổi, đủ 30 năm đóng BHXH mới đủ điều kiện hưu. Bởi cứ cho khi đó 25 tuổi đi làm +30 năm công tác = 55 tuổi nhỉ. Họ có sống, may ra  được 35 năm nữa, bằng số năm họ đóng BHXH, cũng là 90 tuổi, họ ăn của họ đóng góp chứ ăn của thằng nào mà lo họ sống dai.
Còn ai chưa đủ 30 năm công tác và đóng BHXH mà muốn nghỉ thì giải quyết cách khác, ví như thanh toán một lần chẳng hạn.
Ai đời chỉ mong họ nhanh chết để thừa quĩ BHXH mà tiêu sài?
Khổ lắm ! Người lao động lam lũ, lương thấp, chắt bóp chi tiêu, đóng BHXH rồi chỉ  mong từng ngày để về hưu.
Khi về, sức yếu mà nhiều việc phải lo từ đầu.
Có người toi khi vừa cầm sổ hưu.
Bình quân tuổi thọ tăng ư !
Đúng đó, nhưng chủ yếu ở lĩnh vực nào ?
Chắc không  phải ở chỗ chị em vục mặt làm ở công trường, nhà máy, còn phải nai lưng làm như trâu ngựa khi vừa về đến cổng nhà
Thế mà chưa được sống yên !
Bệnh tật triền miên, ung thư ào ào, đụng chỗ nào cũng bệnh
Khám định kì, chữa bệnh thường xuyên ư ?
Lúc đau còn cố cày cho xong buổi, khi quị gối mới vội mang vô viện
Bệnh viện nằm ư ?
Muốn hiểu nhân dân hãy đi viện một lần.
Viện phí, ốm đau, tiền đâu? Chết mau là cái chắc.
Con cháu thanh niên không việc làm...
Nhà nông đang trả ruộng...
Thế mà ngồi lo "Vỡ quĩ BHXH" mà kéo dài tuổi hưu
Ngụy biện thôi.
Nếu quản lí kiểu ni, như bài học BHYT có gì không hiểu nhỉ ?
Kẻ quyền chức ngồi phòng lạnh đặt bày
Lo giữ ghế cả ngày
Nghĩ cảnh về hưu mà lo ngay ngáy.
Ngoài năm mươi, thế phòng ngự nhiều hơn tấn công.
Chưa nói cuối đời thu mình trong vỏ ốc.
Kinh nghiệm gì
Già càng hay bảo thủ
Chỉ chăm chú lo cho chuyến tàu vét cuối chuyến đi
Tư duy, sáng tạo gì, khi hoàng hôn nhiệm kì.
Tuổi tác cao, đa số mắt lờ đờ
Tác phong chậm chạp
Nhớ nhớ, quên quên.
Thằng cha mới gặp, nhớ mặt, nghĩ mãi mà không ra tên.
Cái bút đang cầm, xin chữ kí vẫn chìa tay hỏi bút.
Cái kính hai tròng, trợn mắt phát kinh
Đeo trên mắt mà sờ tìm không thấy.
Cái khoá quần mỗi lần đi tiểu.
Quên kéo lên, cứ để mở thế mà dông...
Già rồi, lẫn quá, nghỉ thôi ông.
Lớp trẻ đang còn không có việc.
Xin cứ hỏi lòng dân cả xã hội này sẽ biết.
Việc đề xuất này may ra chỉ mấy ông
Tiếc ghế, muốn cứa sừng làm nghé kiếm lộc thôi !

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

TRẬN CHIẾN SINH TỬ



















Mất hay còn chế độ sẽ quyết định trong trận chiến chống tham nhũng diệt giặc nội xâm lúc này !
Hơn 70 năm qua, có lẽ đây là trận quyết chiến với giặc nội xâm lớn nhất, ác liệt nhất, sinh tử nhất của Đảng ta, dân tộc ta. Kẻ vi phạm dù đã chui sâu, leo cao, dù núp trong cái bình lớn nhất, từ kẻ đương quyền đầy ngạo mạn, đến kẻ đã về hưu, tưởng hạ cánh an toàn, nếu có tội đều bị trừng trị. Dù mới chỉ có số ít con sâu bị lộ diện, hình thức kỉ luật có thể chưa thỏa đáng với tội danh, chưa đáp ứng được yêu cầu nguyện vọng của nhân dân, nhưng lũ sâu không còn dám ngang nhiên lộng hành, kéo bầy, kéo đàn, kéo nhóm phá hoại vườn rau. Trận chiến chỉ mới bắt đầu, sẽ còn nhiều cam go, quyết liệt. Lò mới chỉ vừa nóng lên. Mong mọi người chung tay, cả nước chung lòng giữ nhiệt, chắc chắn lũ sâu mọt sẽ bị đốt cháy, bị trừng trị.
Chúng ta đã thấy quá rõ tệ nạn tham nhũng này, ai ai cũng không đồng tình, ai ai cũng lên án. Bởi lẽ: Tệ tham nhũng đã có mặt từ cấp Trung ương cho đến tên cường hào mới ở mãi tận xóm làng rồi ! Làm cái gì cũng phải chạy. Xin cái dấu cũng chạy, đi học cũng chạy, hộ nghèo cũng chạy... làm quản lí trường lớp cũng chạy, làm quan càng phải chạy, chúng tuyên bố công khai phải chạy mới có, và một bộ phận chúng không làm gì mà giầu nhanh như ma quỉ, sống phè phỡn như đế vương trên sự nghèo khó của người lao động. Người dân đã quá sức chịu đựng rồi
Diệt tham nhũng lúc này đã quyết định đến tồn vong của Đảng, của chế độ. Đại bộ phận cán bộ đảng viên và nhân dân ta đồng tình và ủng hộ với Trung ương trong trận chiến diệt giặc nội xâm này ! Những kẻ thiếu tin và những bọn chống đối ư? Chúng ta hãy nhìn xung quanh thì sẽ rõ chúng là những ai ?
Không tiêu diệt tham nhũng lúc này, thì sẽ phải làm lúc khác và tới đây phải làm. Đó là tất yếu. Song, chậm lúc nào thì nhân dân khổ thêm lúc ấy. Bác Tổng Trọng không làm lúc này thì lịch sử phải chọn người khác làm. Đó cũng là tất yếu. Nhưng lịch sử đã chọn, Đảng đã chọn bác Tổng, nhân dân đã tin ... Xin bác Tổng hãy kiên quyết cho. Vẫn biết gánh nặng lúc này đặt hết lên vai bác vì Thường trực có đồng chí  đang khó khăn về sức khỏe... Nhưng đoàn kết và trí tuệ tập thể sẽ chiến thắng quân tham nhũng ! Chúng tôi tin tưởng ở Bộ Chính trị, ở quyết tâm của toàn Đảng và sức mạnh đại đoàn kết dân tộc sẽ chiến thắng trong trận chiến diệt tham nhũng này !
Chúng ta hãy tin tưởng ở Trung ương, ở người giữ lửa, đốt lò diệt Tham nhũng ... cho dù đó mới là sự khởi đầu trên con đường đầy những khó khăn...

Vũ Văn Lẫu
Khi lò đã nóng



Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

CON CHÓ CON GÀ ĐÂU LÀ CHUYỆN NHỎ















Bạn đọc thân mến ! 
"Đồ chó chết, chết như chó và chết vì chó, dạo này lại đang nóng lên vì tệ trộm chó lại gia tăng
Quá bức xúc, lại nặng nghĩa "khuyển mã chi tình", tức vì bọn"Cướp chó chẵng ngó mặt chủ nhà", nên để những việc đau lòng đáng tiếc xãy ra.
Sự việc do nhiều nguyên nhân, nhưng trong đó có phần do sự lơ là thiếu trách nhiệm của những người làm công tác quản lí và sự thiếu cảnh giác của nhân dân
Nhân sự kiện này, Blog Vulauyd.blogspot.com đăng lại bài thơ:
    CON CHÓ CON GÀ
ĐÂU LÀ CHUYỆN NHỎ    
Dân quê tôi
Nhà chưa phải lầu son gác tía .
Chưa có đồ cổ tha về từ tứ phía muôn phương 
Chẵng vàng bạc kim cương
Chẵng đô la, đá quí
Chất đầy dương, đầy tủ .
Chẳng phải lo giữ bạc, giữ vàng...Thức cả đêm không ngủ.
Cũng chẳng nuôi thú rừng, chim  ưng, chim phượng.
Hay có "Khu rừng trăm tỉ giữa ruộng nương"
Cũng chưa nuôi gấu, beo. Rào  sắt kia, kín cổng cao tường.
Người dân quê tôi nuôi con chó thân thương
Để chia sớt vui buồn
Để trông nhà khi ngủ..
"Khuyển mã chí tình", thuỷ chung với chủ .                                              
Đã từ xa xưa tới nay…
Thế mà bây giờ bọn bắt chó đến đây
Chúng trộm đêm và cướp giật cả ban ngày.
Chó nhỏ chó to, béo, gầy ...chúng đều bắt cả 
Nuôi chó giữ nhà
Giờ giữ chó thật là tệ quá!
***
Dân tình âu lo, báo cáo với thôn với xã. 
Nhưng chẳng ai thèm ra tay 
Cán bộ xã, thôn, trộm cắp cũng chẵng hay
Cướp giữa ban ngày cũng ngó ngây kệ nó…
Rằng: "Con chó, con gà, ấy là chuyện nhỏ "! 
***
Nhiều lần rồi, chuyện nhỏ cứ lớn thêm.
Dân trong làng phẫn nộ tự vùng lên
Bắt được trộm, tắt điện hô : "Chém chết ..."
Chuyện tưởng nhỏ, máu đổ thành quyết liệt. 

        * * *
Xin hỏi rằng: việc lớn nào đây? 
Khi nhân dân vất vả tháng ngày.
Chỉ còn giấc ngủ say qua một ngày mệt nhọc.
Nhờ con chó giữ nhà, con gà báo thức.
Bị cướp rồi
Quá bức xúc lòng dân.
Từ con chó, con gà
bọn trộm cứ lấn dần...
***
Hỡi những người "đầy tớ của nhân dân".
Xin được nhắc ngàn lần thế nữa.
Cướp, trộm chó, đâu còn là chuyện nhỏ .
Giữ yên dân, bắt đầu từ đó chứ đâu xa ...!
Quán Lào 31/5/2011