Bạn tôi cùng trường phổ thông
Thời giăc Mỹ ném bom
Chân đất, mũ rơm đi học
Thương nhớ miền Nam
Lòng như lửa đốt
Có đứa khai tăng tuổi
Mong đuợc xung phong nhập ngũ lên đường
Phơi phới trong lòng
Đi chiến trường
mà vui hân hoan
Đứa không được đi
Lệ tràn mi
Thương bạn
Bâng khuâng suốt cả học kì...
* * *
Thời hoà bình, thôi làm chiến sĩ
Hầu hết bạn tôi, về đời thường giãn dị
Gian khổ
trường đời
đạn bom...
Luyện tôi thành "đồng chí"
Một số thành danh...
Nhưng có kẻ chính trị thành cơ hội
Xưa kia
Khi bạn bè lớp lớp vào bộ đội
Xẻ dọc Trường sơn chung bước quân hành
Thì có kẻ mấy chục năm qua
Mặc ai Đảng, Đoàn
Riêng mình toan tính bản thân
Gà cồ. Ăn quẩn cối xay mà giàu có
Lại có kẻ nịnh hay
Ma lanh mà thành lãnh đạo
Có chức quyền cao
Quên bạn bè thuở nào hàn vi Nam tiến
Lại có kẻ mang danh "đảng viên"
Một thời từng là lính chiến
Làm nô lệ bạc tiền
Quên nghĩa tình nhân dân
Quên chính mình là lính
Ngoãnh mặt làm thinh
khi bạn mình gặp khó
Sống lo kéo cánh kéo bè
Nhóm lợi ích, tranh dành cái ghế ...
* * *
Ôi cuộc đời là thế
Giữ được lương tâm
đâu dễ giữa thương trường
Dù cùng một quê hương
Cùng câu thầy dạy :
"Chết đứng, hơn sống quỳ"
Nhưng chức quyền, bạc tiền
Đạo nghĩa chẵng còn chi
Bị ma đưa đường
quỉ dẫn lối đi...
Tự đánh mất mình,
mất tình đồng chí
Sống đã bị người đời khinh bỉ
Khi về bên kia
Gặp linh hồn liệt sĩ
Họ sẽ nói gì ...?
22/ Tháng 12/211

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét