Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

HÃY THA THỨ CHO CON











Vu Lan này
con nhớ mẹ, mẹ ơi
Nhớ thời lầm than
bát cơm chan mồ hôi mẹ ...
Sao ngày ấy con ngây ngô đến thế
Cái bụng đói ăn
ôm chân mẹ con đòi
Hạt lúa mẹ làm...
Nhưng ăn chỉ sắn khoai
Thèm cơm trắng
Mẹ thương con ...
tiếng thở dài nén lặng
Con lớn lên ...
Những trắng đêm mẹ thức
Với bóng đèn khuya lặng lẽ một mình
Vá áo cho con, vá nhọc nhằn cơ cực
Để mai con vào đời, với áo lành của mẹ trên lưng
Mẹ thế đó
Năm chị em còn nhỏ
Bố làm thuê, đốt gạch, nung lò 
Thi thoảng mới về, tay nải ít sắn khô...     
***    
Năm tháng qua
Dẫu cố quên lại càng thêm nhớ
Hình bóng mẹ suốt đời lam lũ
Con vẫn cứ vô tư
Rúc nách mẹ đêm đêm
Miệng ngậm vú, tay sờ...
Nuôi con lớn thành người, mẹ xương loãng, sữa khô ...
Vun đắp cho con như vun đắp cơ đồ
                 * * *
Con lớn lên và vào bộ đội
Canh cánh bên lòng
Nỗi nhớ mẹ khôn nguôi
Mắt mẹ lệ rơi...
Quảng Trị, Cổ Thành xưa
Mẹ tưởng con đã mãi mãi đi rồi...
Ngày con trở về
Mẹ cười trong nước mắt
Giữa ban ngày sự thật vẫn như mơ
Ánh mắt mẹ hân hoan còn đọng mãi đến giờ
***
Con lại đi !
Kiếm tìm chi những mong ước dại khờ
Dù đã lớn khôn có việc làm, có vợ
Mẹ vẫn trong đèn
Đêm lặng im đợi cửa
Trong lòng mẹ già, con vẫn cứ trẻ thơ                                     
Con có đâu ngờ
Một ngày kía mẹ bỗng ra đi
Lặng lẽ
bình yên
không lời dặn lại gì!
Mẹ thế đấy 
Sống yêu thương là vậy
Thanh thản về trời, như trái chín cây
Để lại nhớ thương ngày mỗi thêm dày
***
Vu Lan năm nay
Ngày báo hiếu
Tuy ở nơi xa chắc lòng mẹ hiểu
Nỗi lòng con muốn nói bao điều
Nhừng bận làm mẹ buồn ...
con ân hận biết bao nhiêu
Con cúi đầu xin mẹ
Hãy tha thứ cho con!
Hỡi người mẹ kính yêu
          25/8/212                

1 nhận xét: