Bài thơ đưa tôi về Hà Tĩnh.
Thăm núi Hồng, thăm "thạch nhọn", Thạch Kim.
Đức Thọ, Thạch Hà, Can Lộc, Cẩm Xuyên...
Tôi đi tìm em
Cô thanh niên xung phong
Nơi ngã ba Đồng Lộc.
Đứng cạnh hố bom thù tàn khốc.
Thuơng cho cuộc đời Thanh Niên Xung Phong...
Thương cho cuộc đời Mười Cô Thanh Niên Xung Phong
Những người con của sông La oai linh, của Hồng Lĩnh anh hùng
***
Bên mộ các cô nghe nghèn nghẹn trong lòng
Trời Can Lộc sáng nay xanh trong quá!
Sao mộ chí nhìn tên em không rõ.
Sống mũi cay cay và tròng mắt lệ nhoà..
Bốn mươi bốn năm qua
Day dứt chưa về thăm Mười Cô gái
Để nhớ lại một thời Thanh Niên Xung Phong
Nơi ngã ba Đồng Lộc anh hùng
Để bây giờ trong xanh ngát cỏ cây
Trong ngan ngát hương bay
Vẫn nhói nơi tim, đôi mắt lệ ứa đầy
Đồng Lộc ơi!
Tôi đã về đây
Lòng bồi hồi nhớ thời đạn cày, bom dội
Mười cô thanh niên xung phong
Mười nấm mộ
Mười người nằm đó
Trẻ trung
Cả đời mãi là con gái
Đi vào lòng đất mẹ, trinh nguyên.
***
Đồng Lộc ân tình.
Hà Tỉnh mình thương
Nhớ ngày truyền thống 15/7
Nhớ bao người đã hi sinh
Cho độc lập, tự do, cho thống nhất, hòa bình
Mà rạo rực trong lòng.
Nghe đất trời chuyển động
Đồng Lộc đã hồi sinh!
Yên Định 15/7/211

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét