Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

THƯƠNG ÔNG

















(Nhại thơ cụ Nguyễn Khuyến)
Tôi nghe bọn đểu nó vặt gương
Định chặn xe ông ở giữa đường
Phá của, doạ người, quân tệ nhỉ
Xương già, da cóc...
Nghĩ mà thương
***
Ông đâu quan cách với dân thường
Mà chơi xấu ông, lũ bất lương
Cái cổng tội gì bôi phân bẩn
Khổ thân ông quá...Nghĩ lại thương
***
Chẳng nể gì ông, chúng coi thường
Tiền nhà sắm được, chẳng nhũng nhương
Năm hết, Tết rồi, quân bậy thật(*)
"Ông trong sạch thế..."
Nghĩ càng thương !
     7/2/2016
30/12Bính Thân
(*) Yêu cầu phải nghiêm trị bọn phá hoại tài sản công dân. Công  an Tết có bận lo cho dân, bảo vệ dân cũng tạm dừng, tập trung tìm cho ra vụ bẻ gương xe của lãnh đạo đã. Quan chúng còn làm vậy, huống chi dân. Lãnh đạo dù sẵn tiền lại thay cái khác cũng tốn kém, lại phải lo kiếm chác bù lại,  mệt óc lắm chứ. Còn dân, có cái xe máy, xe đạp, bọn chúng mà phá đi thì lấy gì dùng, lại đi bộ, tuy quen rồi nhưng cũng cực và xót chứ. Nhưng dân đông, giá trị tài sản không lớn, lại khổ quen rồi, phải tập trung lo cho lãnh đạo đã
 Phải nâng quan điểm lên, tìm cho ra và nghiêm trị bọn cướp đêm như giặc và bọn cướp ngày này. Nhưng dù sao việc cũng đã qua, như cụ Nguyễn Khuyến nói :
Thôi cũng đừng nên la lối nữa
Kẻo mang tiếng dại với phường ngông

MỜI ĐỌC THÊM

HỎI THĂM TUẦN PHỦ BỊ CƯỚP
(Nguyễn Khuyến)
Tôi nghe kẻ cướp nó lèn ông
Nó lại lôi ông đến giữa đồng
Lấy của đánh người quân tệ nhỉ !
Thân già da cóc có đau không ?
Bây giờ mới sẽ sầy da trán
Ngày trước đi đâu mất mảy lông
Thôi cũng đừng nên ki cóp nữa
Kẻo mang tiếng dại với phường ngông !

Nguyễn Khuyến
(*)
Ông thăm, tôi cũng giã ơn ông
Nó có lôi tôi đến giữa đồng
Cũng tưởng thu vun phòng lúc thiếu
Nào ngờ kí cóp lại như không
Gớm cho những kẻ đen tai mắt
Chẳng nể ông già tóc bạc lông
Ông hỏi thăm tôi, tôi biết vậy
Thương ông tuổi tác, cháu thời ngông .

(*)Bài này nhà thơ gửi cho ông Tuần phủ Đích, là bạn học, người làng Thiên Khoán thuộc huyện Bình Lục (Nam Hà). Ông Đích vốn có tiếng keo kiết bủn xỉn đối với bạn bè, do đó thường bị nhà thơ giễu cợt đả kích luôn. Về sau ông Đích dược bổ làm ngự sử ở Kinh, lại hiềm khích riêng với nhà thơ. Lúc ông Đích hưu quan về nhà, chỉ lo chí thú làm giàu, rồi bị mất cướp . Nhân đó nhà thơ gửi bài này hỏi thăm . Ông Đích cũng có bài họa lại:

1 nhận xét:

  1. Hay,thấm thía cho kẻ tham lam bị dân chúng oán ghét

    Trả lờiXóa