Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

NHẤT HÀNG QUAN THAM
























Bao tiền ông cuỗm vào tay
Mà chưa thoả mãn dạ này tham lam.
Tiền dự án, tiền các quan
Tiền lo việc, kẻ cơ hàn đút cho
Tiền bán chức, ông hời to
Bất nhân ở chỗ đút đưa  dễ dàng
Là quà, tiền bạc hay vàng
Đưa là ông nhận (Hứa han ông lờ )
Người đút, thấp thỏm, đợi chờ
"Khuynh gia", để thắng là nhờ tiền hơn
"Bại sản", thua, ngậm bồ hoàn
Đòi tiền, liệu có bắc thang hỏi trời.
Dân dại tiền mất, quan sơi
Bao người mất của ngậm ngùi đó thôi
Kì này ông sắp nghĩ rồi.
Chợ chiều, bán ghế cho người hám sang
Đô la, tiền Việt, bạc vàng...
Ông ôm về tất, nhất hàng quan tham !
13/6/2014

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

BẠN CŨ














Một thời cùng là đồng đội
Mê linh, Cổ Định...mấy nơi
Bốn mươi năm rồi gặp lại
Đã thành tóc bạc, da mồi

Thọ Xuân đêm đông không ngủ
Kỹ niệm xưa cũ ùa về
Chiến trường B, C đạn lửa
Vui, buồn xen lẫn tái tê.

Mừng bạn cơ ngơi bề thế
Cây xăng, biệt thự, xịn xe
Đất, nhà, hai, ba nơi khác
Dư thừa, mãn nguyện, hả hê

Bạn lại có thêm vợ bé
Ơn trời được bế con trai
Thiên hạ nói sai, nói phải
Nào ai nói mãi cả đời...

Đang sống lại thời trôi nổi
Phì phò, bạn kéo gỗ rồi
Trăn trở lạ hơi không ngủ
Nằm im, sợ thức bạn tôi

Sáng dậy nhìn nhau cùng cười
- "Đêm qua vừa nằm đã ngáy
- Tao vờ mà mày chẳng hay..."
Lại nhớ trận bom năm ấy
Trúng hầm, chắc ngủ còn say...

Ăn sáng, li rượu chia tay
Rưng rưng hẹn ngày gặp lại
Phơ phơ tóc bạc, gió bay...!

    26/11/2014
Gặp lại đồng đội

SỚM NỞ HOA XOAN














Quê nhà giữa buổi mới lập đông
Mưa dăng lối nhỏ, phủ trắng đồng
Hun hút gió lùa trơ gốc rạ
Cành xoan bên ngõ lại đơm bông
***
Còn cả dài dài một mùa đông
Nàng Bân chưa xong áo cho chồng
Hội Xuân chưa mở, em còn vắng
Hoa vẫn tím mà buồn mênh mông...

  9/11/2014

SƯỚNG QUÁ RỒI





















Phố xá khác xưa, sướng quá rồi
Hết ruộng, thư nhàn tha hồ chơi
Nông nghiệp không làm thì mở quán
Vẫn “vui là chính”, mấy lãi lời

Nôn nóng làm sao sớm đổi đời

Nên tìm mọi cách để giàu thôi
Sớm đến, chiều về dân háo hức
Lô đề phục vụ đến tận nơi

“No cơm ấm cật dậm dật người”

Một loạt nhà nghỉ, thoải mái… ngơi
Nhộn nhịp đêm về xe máy nổ
Tóc hoe, váy ngắn cứ khoe mời

Thôi nhé ! Từ nay thị trấn tôi

“Có nghề riêng tây” sướng quá rồi
Quản lí thế này vui đáo để
“Có khen đến Tết” chẳng hết lời…
5/2014




TẠI MÀY RƯỢU ƠI














Rượu là tinh hoa của nhân loại. Từ khi phát minh ra rượu, trong y học, bao nhiêu thứ thuốc được dẫn từ rượu. Cũng như bao lời hứa hẹn, thề thốt, bao hứng khởi từ bầu rượu túi thơ.

Chúc nhau ly rượu ngày lễ, ngày xuân, hàn huyện lâu ngày gặp gỡ... Âu cũng là nét đẹp văn hoá

Nhưng lạm dụng rượu, nát rượu, ép nhau uống rượu Say, là Vô văn hoá. Nhiều khi gây hậu quả khôn lường.

Đàn bà ham rượu, cá biệt được làm lãnh đạo, bởi tiến thân từ rượu, hám ăn, ham nốc ... Mà hầu hết là loại lăng loàn, từng bỏ chồng hoặc bị chồng bỏ, chí ít cũng là loại chuyên dối chồng, ăn chơi bờ bụi mới ham rượu.

Chuyện ở nơi nọ, một thời gian dài, có lẽ đến 7 hoặc 10 năm, ở đó có loại cán bộ ăn chơi hoành tráng, xa lạ với cuộc sống người lao động. Nhưng người ta tự hào là cả thầy cả tớ đều vô địch về rượu.

Kẻ xu nịnh, đi đâu cũng bô bô, luôn mồm ngợi ca, khoe về tài về Sếp uống rượu không biết say và ăn chơi hoành tráng. 

Thầy nào tớ ấy. Chủ sao, chiêm bao vậy. Thế là từ đó đã thành phong trào và sự nổi tiếng về tệ ăn nhậu tẹt ga và ép nhau uống rượu. Mà đã uống rượu, là bắt chước Sếp, mồm cứ phải chép chép, như lợn con bú mẹ mới lạ kỳ chứ.

Có kẻ cơ hội, lần đầu mới làm lãnh đạo, còn hùng hồn tuyên bố: "Không biết uống rượu, không biết đi mát sa ... thì không làm được lãnh đạo". (Tất nhiên bằng tiền chùa ).

Thế là "bêu gương" nhau, thi nhau tạo cớ để rủ nhau nhậu: Họp là nhậu, chơi tý thể thao là nhậu. Rủ bạn học về nhà, khách ba chủ bảy… nhậu. 

Bắt chước nhau, các phòng ban, ngành đua nhau mời cấp trên, mời bạn bè giao lưu thể thao và … nhậu. 

Có tiền nhậu, không tiền cắm quán cũng nhậu. Nhậu liên miên. Nợ tiền tỷ, nợ như Chúa Chổm vẫn nhậu. Đặc biệt hành vi vô văn hoá là ép nhau uống rượu say, mà đầu têu là Sếp, thế mới đã, mới khoái.

Kẻ nát rượu, hễ có hơi men thì mắt sáng lên, cái mồm chóp chép ... Rượu ngất ngất rồi thì hát múa, quàng vai bá cổ. Con, cháu lúc này, già, trẻ, cháu, chắt… ai cũng là em tất cả.

Rồi thì thi nhau đổ rượu và thi nhau lãng phí, không cần định mức tiêu chuẩn. Khoái nhất là có đôi vị cấp trên, mặt đỏ bừng, mắt lúng liếng, phong bì căng dắt túi, làm chỗ dựa cho cấp dưới, vừa ngồi uống, vừa cười xả láng. Mặc dù đang học tập về tấm gương Bác Hồ về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.

Mặc dư luận chê bai, mặc cán bộ và nhân dân xì xào mà họ chẳng chịu nghe. 

Bởi vì: tham nhũng mới là tội, còn lãng phí dù to đến mấy cũng chỉ là khuyết điểm thôi mà. 

Kẻ không ham rượu, tìm cách lẫn tránh bằng cách đeo cả chùm khóa, giả bộ là lái xe, hoặc kẻ ma lanh, dở chừng, vờ nghe điện thoại, lấy cớ ra về .

Đã đến mức ấy, mà nào đã được buông tha. Tệ nhất là Sếp ép uống, không kể đàn bà con gái, cháu chắt. Sếp bảo là phải nghe, Sếp chúc là phải cạn và uống lắm quen mồm, sinh bệnh sinh hoạ .

Thế rồi, bỗng có nhiều vị mắc bệnh gan, huyết áp, máu mỡ, gút, thận, có kẻ lộn mề, trào ngược phải đi viện mổ. Mà lạ, cứ nhè lãnh đạo và mấy con sâu rượu để tấn công. Cá biệt có người đã phải chịu hậu quả nặng nề. Còn chuyện té xe, va quệt do rượu, cũng chỉ là “chuyện thường ngày ở Huyện”.

Kẻ có chức quyền, có phương tiện, thì quanh năm tháng nào cũng cỡi xe công đi chữa bệnh, tốn tiền của nhà nước. Kẻ không có điều kiện, khi dính bệnh tật chỉ làm khổ vợ con. Ấy là chưa nói về nhân cách, khi đàn ông rượu say thì vào lầm nhà, lầm cửa. Đàn bà rượu say, tốc áo, thả rông. Nằm bên chồng mà sặc hơi rượu, há mồm, nhe răng ra ngáy.

Vẫn biết, ai rồi cũng phải chết vì một căn bệnh, một lý do nào đó. Chết là quy luật cuộc đời, vả lại, quả đất vốn dĩ đã chật lắm rồi. Mà có khi, mình còn đi trước họ, dù không uống, hoặc ít uống rượu? Ừ thì mình đoản thọ mình phải chịu. Nhưng, họ khỏe mạnh mà chết vì ngu, thì tiếc lắm thay. 

Mà thủ phạm xét cho cùng là"anh Sáu, xóm Năm, đội nón lá". 

Thế là rõ :

TẠI MÀY RƯỢU ƠI.

Bây giờ bệnh hành hạ hoài

Tại mình là chính, tại ai nữa trời.

Từ khi sinh ra trên đời

Là bú sữa mẹ, ấm hơi của bà 

Lớn lên, dưa muối, tương cà

Chứ đâu dê nướng với là rượu bia.

Thế rồi đến một ngày kia

Về nơi đầu não(*), phê phê cả ngày.

Tiệc tùng ai uống, ai say 

Nâng lên, hạ xuống chén đầy chén vơi 

Có bệnh, nên từ chối rồi

Đã không thông cảm, người thời ép ta

Một lần, lần nữa ... cho qua.

Rượu nhiều, gan hỏng phá ra dạ dày

Để giờ vạ gió tai bay

Tại ai ra cảnh thế này hỡi ôi.

Nếu mà xứng tấm gương soi

Ngăn ta đâu phải bây giờ nằm đây 

Rượu, bia thiệt tấm thân này

Làm gương lớp trẻ từ nay xin đừng

 V V L 15/4/212

(*)Cơ quan lãnh đạo

THẬT VÀ GIẢ




















Có đâu như ở quê tôi
Thương bệnh binh chạy được rồi sướng ghê
Thế nhưng không khí nặng nề
Chia rẽ cũ mới thành phe rõ ràng
Thương binh, bệnh binh, da cam
Trước trong đổi mới rõ ràng khác nhau
Liệt sĩ xác vùi nơi đâu
Thương binh thật nỗi đau muôn vàn
Thật nên chẳng dám phàn nàn
Gỉa thì khoác lác khoe khoang công đầu
Kẻ chiến trường biết gì đâu
Chúc Khi vào quân ngũ mãi sau hòa bình

Đút tiền để được thương binh

Da cam chạy chọt giờ mình bệnh binh

Nhân dân rất không đồng tình

Các nơi cũng thế, đâu mình quê tôi


Giả mà họ sướng thêm rồi .


Thương, bệnh binh thật, quê tôi vẫn nghèo .


18/11/2013





LỖI HỆ THỐNG






























Tôi sắp về hưu, bầu cho tôi xuất sắc
Tôi sắp về hưu, lương cho tôi lên bậc
Tôi sắp về hưu, xin quan tâm cất nhắc:
Làm báo cáo viên
Trên bục cứ thao thao
Nghị quyết nói thế nào cũng trúng
Tôi sắp nghỉ hưu
Con thế vào chỗ đứng
Tôi lão thành mà
Con cháu lại đông
Dẫu rằng
các cháu học lông nhông
Lương, lộc tôi
chúng bòn vét từng đồng
Dẫu tích cóp đã lâu
nhưng phá nhiều cũng hỏng

Tôi sắp về hưu
Chân khuyến học tôi mong
Hay Hội nạn nhân da cam, chất độc
Con gái, con dâu tôi xin vài xuất
Tạp vụ thôi,
Miễn ngồi mát, bát vàng…
Nhanh lên mà 
Lúc Đảng đang chỉnh trang
Mất mát gì đâu
Tiền chùa chi xả láng
Nghị Quyết Đảng
Họ còn làm láng tráng
Coi nhẹ qui trình
Che mắt thế gian thôi !
Thì hãy cho tôi chiếc ghế để tôi ngồi
Có chết ai đâu
Cả đời tôi cầu ghế
***

Ôi bộ máy sao cồng kềnh đến thế
Chức quyền ham
Bám ghế chẳng chịu về
Tham quyền, tiền
Cậy thế
Khổ dân ghê
***
Lỗi hệ thống rồi 
Sửa ngay không thì trễ !
5/5/2012