Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

VIẾT CHO THÁNG TƯ

















Cùng Đồng Đội Và Bạn Đọc.
Cách đây 43 năm, đêm 31/3 rạng 1/4/ 1972 tôi và đồng đội nổ súng mở màn cho chiến dịch Xuân 72 trên chiến trường Quảng trị và sau đó là kì tích 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ của đồng đội. Riêng tôi cùng một số đồng đội bị thương và được trở về...
Nhưng từ đó, mỗi năm cứ tháng tư về, lòng tôi lại trào dâng nỗi nhớ thương đồng đội, nhớ những ngày trên chiến trường Quảng Trị đầy gian khổ và nhớ về Thành Cổ với bao nỗi niềm tự hào, đau thương, buồn vui đan xen mà chỉ người lính Quảng Trị thời ấy mới cảm nhận đầy đủ.
Nhân kỉ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam và về dự Kỉ Niệm ngày thành lập Trung đoàn 48 Sư đoàn 320 và tuyên dương công trạng cán bộ chiến sỹ Trung đoàn trong chiến đấu bảo vệ Thành Cổ năm 1972 ( Tổ chức vào ngày 4/4/2015 tại Hà Nội), xin được đăng lại các bài thơ trong Blog Vulauyd.blogspot.com những bài thơ, lời tâm sự của một người lính cho những người lính và những người yêu lính. Xin được cảm thông và chia sẻ.


1/ VỀ THĂM THÀNH CỔ
Về thăm Thành cổ hôm nay
Đi trong nắng, giữa ban ngày vẫn mơ :
Đâu rồi bãi chiến trường xưa
Đâu rồi tiểu đội tôi vừa nhận quân ?
Đầu rồi hỡi những bạn thân
Những người lính trẻ tuổi xuân ngời ngời.
Dẫu trong bom đạn mù trời
Tử sinh mà vẫn nụ cười trên môi
Đông Hà lửa đạn tơi bời
Chân cầu Mỹ Chánh một thời máu trôi

Đâu rồi cả đại đội tôi
Qua sông Thạch Hãn bao người lặn tăm
Đâu rồi Ái Tử, Hải Lăng...
Gio Linh, Cửa Việt trực thăng đảo quần
Bao lần đánh địch đổ quân
Và bao lần tiễn người thân, bao lần...
***
Lâu rồi nay trở lại thăm
Người xưa đất cũ, bạn nằm nơi đâu?
Linh thiêng xin tìm đến nhau
Hòa vào trong gió đôi câu tâm tình
"...Cỏ non xin chớ vô tình..
Đò xuôi Thạch Hãn xin mình nhẹ tay ..."(1)
Thành Cổ 
30/4/2009
(1) Thơ Lê Bá Dương    
     










2/ THẮP BẠN NÉN NHANG
Thành định kì tháng Tư hàng năm
Kẻ sống sót âm thầm về thăm
nơi bạn nằm Thành Cổ
Người dưới đó
nhưng không tìm thấy mộ
Thôi đành lòng ...
Thành Cổ nấm mồ chung
Người ở lại đây và được gọi anh hùng
Hay lịch sự gọi chung là "Thất lạc"
 Kẻ còn sống, nhưng nghèo sơ, nghèo xác
Đen bạc mà!
Còn, mất vẫn xen nhau.
Kẻ anh hùng, xác vùi chặt đất sâu
Chẵng có mồ riêng mình đâu
Vẫn chung nhau nấm mộ
Người còn sống
để giờ còn đứng đó
Áo sờn vai và phai bạc mái đầu
***
Kẻ còn đây, tay trắng, có gì đâu
Chỉ còn lại đói, nghèo
ốm, đau, bệnh tật...
Và mỗi tháng Tư, nhớ người đã khuất
Lần tìm về để thắp nén nhang...
    Tháng 4/2012

         










3/ BÊN DÒNG THẠCH HÃN
  (Tặng Thạch Cầu thân yêu )
"Thạch Hãn ơi ! Xin một lời nói thật "
Dưới sông kia còn chật chỗ bạn  nằm?
Kẻ trên đời thấm thoát 40 năm...
Người đáy nước mãi đôi mươi
vẫn âm thầm chưa nghỉ

Bao đồng đội về đời thường bình dị
Mặc cho ai lươn lẹo sống quỳ
Bốn mươi năm rồi
vấp ngã, đứng dậy, đi !
Chỉ canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương đồng chí ...
Cùng nỗi băn khoăn một việc định chưa thành...
Vẫn biết trên đời "con sâu  hỏng nồi canh "
Kẻ quên đồng chí, ngoãnh mặt quay lưng, tranh dành địa vị
Sống trong đủ đầy mà tim khát thèm đạo lí
Hổ thẹn chính mình
Không xứng cựu chiến binh

Thì có sao đâu
Thạch Hãn vẫn chung tình
Mỗi độ tháng Tư, đinh ninh lời hẹn
Đồng đội mọi miền, kẻ đi, người đến
"Chuyển quê hương vào cho đồng đội đã hy sinh"
Góp sức chung tay làm những việc nghĩa tình
***
Rồi mai đây để lại một công trình
Sừng sứng, nghiêng mình bên dòng Thạch Hãn
Như ngọn hải đặng đêm ngày toả sáng
Thức tỉnh những người u muội để anh minh.
  18/6/2012











4/ MÙA MƯA QUÃNG TRỊ
Mưa về
Thổn thức nhớ ngày hành quân
mưa dầm dề Quãng Trị
Đêm tạm trú, lính cựa mình không ngủ
Sột soạt võng dù, tí tách nươc trên tăng
Mười chiếc võng, mười thằng giải phóng
Đêm trước đủ 10...
Nay năm chiếc võng không
Họ nằm lại, chẳng bao giờ dậy nữa
Tiếng sột soạt giờ vơi đi một nửa
Không dám cựa mình
đến võng cũng lặng thinh
Cái ghẻ cắn
Ngứa cong mình không dám gãi
Tỉnh lặng pháo bầy
đầy muỗi, vắt với mưa rơi
***
Quãng Trị cuối tháng 3
vẫn mưa bụi kín trời
Như nén đợi một hè về đỏ lửa
Đỉnh Năm Bốn Bốn, Suối La La, Ái Tử...
Mai lại hành quân
những ai nữa sẽ không về
Để lại võng không...
Lạnh thêm lạnh tái tê
Trong giá rét, mưa dầm dề Quãng Trị
Vẫn cháy trong tim ý chí người chiến sĩ
Mà phút mềm lòng nhìn võng lệ chực rơi
***
Bốn Hai năm lặng lẽ đã qua rồi
Lòng vẫn quặn đau mỗi khi mùa mưa tới
Day dưt trong tim nỗi nhớ thương đồng đội
Nhớ mưa trắng trời năm đó Quãng Trị ơi !
    12/4/2014












5/ SAO CÒN Ở LẠI TÙNG ƠI
(Dâng linh hồn Tùng còn nằm lại Trí Bưu)
Sao vẫn còn ở lại Tùng ơi !
Hoà bình lâu rồi
Thành Cổ giờ lặng yên tiếng súng
Kẻ xa, người gần, tìm về quê xôm tụ
Mình mày không về cứ ở mãi Trí Bưu

Trận ấy ngập ngừng chỉ giây phút thôi
Giặc cố thủ, trốn vào nơi Chúa ở
Dù có trong tay súng B40 phun lửa
Nhưng không bắn nhà thờ...
Tùng trúng đạn hy sinh

Đơn vị hành quân
Mày ở lại đây
Trước cửa nhà thờ này
Mong Chúa hãy lòng lành che chở
Tránh địch trả thù, tránh đạn, tránh bom...
Ngày chiến thắng,
đồng đội, người thân sẽ đến đón Tùng

Nơi mày nằm,"khóm chuối một chiều mưa
Trong khuôn viên nhà thờ " (1)
Nhưng giờ có ai tìm nữa ?
Bố mất.
Mẹ già
Vợ con chưa
Ai đợi ?
Thôi...Ở lại đây
Tuổi hai mươi
 mày cứ trẻ cả đời

Đồng đội cùng nơi, họ đã về rồi
Đất lại bị san bằng qua mỗi lần đào bới
Liệu có còn ai nhớ mày không nữa
Khi cỏ mọc đầy sau mỗi trận mưa...

Chỉ thương mày, giờ vẫn cứ cô đơn
Nhỏ nhoi nấm mồ, trước nhà thờ lớn.
Đau đớn quá
Nghĩa trang bạt ngàn mà bạn không có mặt
Nỗi niềm này cay măt lắm Tùng ơi

Nhắc đến mày, giờ chỉ đồng đội thôi
Cái thằng Tùng
"mắt nháy nháy, lời nói thường chậm giãi"
Đông bắc Cổ Thành
hè 72 năm ấy
Yên Định đại đội này, còn mày ở lại đây
   9/5/2014











6/ LỖI HẸN THÁNG TƯ
Tháng Tư này lỗi hẹn chẳng vô thăm
Không như mọi năm về thắp nhang Thành Cổ
Kẻ biệt nơi xa, người còn dưới đó
Đồng đội ơi !
Âm dương mà thương nhớ chẳng khuây
***
Thấm thoát thoi đưa, mấy chục năm nay
Cầu Mỹ Chánh hay Triệu Phong, Triệu Hải
Ở nơi đó bạn còn có thấy
Bao sự đổi rời, bùi ngọt, đắng cay
Đồng đội thuở xưa lam lũ tháng ngày
Vẫn đói nghèo.
Đen kiếp, trắng tay.
Quân phục rách như ngày nào Thành Cổ
Trong hấp hối mắt lệ rơi tủi hổ
Vách đất nhà xiêu, món nợ đang đòi
Con thì đứa dị tật, hở môi
Chất độc da cam ...đeo đẵng suốt cả đời
Bao năm qua rồi ...
Bạn nằm đất, vẫn gội gió dầm mưa
Dẫu cho hàng ngày dư thừa nhang khói
Kẻ chia sớt thời bom rơi đạn dội
Thưa dần rồi...
***
Tháng Tư về
hè đỏ lửa bạn ơi
Cháy bỏng trong ta một thời Thành Cổ
Vẫn nhớ vẫn thương nghĩa tình đồng đội
Nhưng lỗi hẹn không về
Hãy tha thứ cho tôi !
 Tháng Tư 2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét