Thứ Ba, 8 tháng 10, 2024

TRẺ BÁN- GIÀ MUA












Hai củ khoai, 50 ngàn.

Đắt như sâm của Đại Hàn, Triều Tiên. 

Những ai chưa biết tiêu tiền.

Ốm đau đi viện, biết liền đó thôi.

Lại còn bao thứ trên đời:

Bữa ăn, nơi nghỉ, nữa rồi thuốc thang…

Mong đừng tiền mất tật mang. 

Gặp thầy, gặp thuốc, phúc vàng tổ tiên.

Xưa, bán sức trẻ, kiếm tiền.

Già mua sức khỏe- hết tiền- trắng tay ! 

Cho nên hãy nhớ câu này:

Sức khỏe quý nhất, vàng cây giữ gìn.

08/10/24

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2024

THIÊN ĐỊA THUẬN HÒA



 












Tưởng chừng mưa mãi không thôi.

Hôm nay chắc chán.  Nên trời nắng lên.

Xanh cao, như có cao thêm.

Chân trời gần, cũng nên miền bao la.

Niềm vui thiên, địa thuận hoà.

Hết mưa, tan bão… thế là nắng thôi.

Cam lai- ngày mới đến rồi.

Qua cơn bỉ cực- trên môi nụ cười.

Khắc phục hậu quả nhiều nơi 

Nặng nề nên phải có thời gian thôi

Ngẫm ra: đã kiếp con người.

Khổ hết-Tất yếu lẽ đời lại vui (*)

24/9 ngày nắng hửng

(*) Ý thơ Bác: “ Hết khổ là vui, vốn lẽ đời”


Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2024

NÊN CHĂNG

 





















Vẫn còn nhiều túi ni lonl quá.

Kể cả phố phường, xóm gần xa…

Sao đây không có thùng rác nhỉ?

Sạch đẹp văn minh thế mới là…

Nếu rác cứ đổ ra đường xá cả

Đều do ý thức kém mà ra.

Gắn liền tự giác và quản lý. 

Kiểm tra, nhắc nhở tới mọi nhà

7/2024

KHÉO NẶN



(Hình xưởng đúc tượng bên đường)








“Vai mang bị bạc kè kè 

Nói quấy nói quá, tai nghe rầm rầm".

Tu dưỡng, năng lực, bất cần.

Đất, Cát, Điện, Nước …Nặn đần, thành thông. 

Có tiền, ước muốn thành công

Lên ngôi chễm trệ, thành ông đầu rồng (1)

Cần gì cứ phải chuyên, hồng

Hòn đá thờ cúng, nên ông, nên bà.

Mong trời, đất nổi can qua

Chức quyền tan biến, danh là nhục thôi.

1/7/24.

(1) Dưới đất bà đầm ngoi đít vịt 

Trên cao ông cử ngỗng đầu rồng ( TX)

TRỌC PHÚ ĐỔI NGÔI











Trọc phú, nay đổi ngôi rồi.

Đã thành quan lớn, kẻ mời, người thưa.

Bằng, cấp, dùng tiền để mua.

Ghế, chi bạc tỷ, cho vừa lòng mong.

Tiền từ cát, đá, nước sông…

Đâm toạc tờ giấy, thành ông, thành bà.

Thanh tra công tác đã qua.


Cái lưng ai chống, thế là rõ thôi


Xử nghiêm, mong ước bao người 


Để quan như thế, trên cười, dưới chê


7/2024.

TƯ DUY MỚI


















Công trình này, cỡ tầm thế kỷ.

Lớp lãnh đạo giờ, đổi mới tư duy 

Làm hiện tại, và vì tương lai nữa.

Bỏ nghĩ suy “đo bò làm chuồng…”

Mương thải cũ, nông choèn, nhỏ bé 

Xây hẹp lòng, không tính lâu dài. 

Đã công trình, khi làm tính toán.

Trước mắt và dự đoán tương lai…

Để khỏi cảnh  xong rồi, làm lại

Cống, rãnh này, làm mãi chưa xong…

11/7/2024

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2024

NGƯỜI VIẾNG NGHĨA TRANG CUỐI NGÀY







( Hình minh họa)


Chiều hoàng hôn

Nắng nhạt nhoà trên từng ngôi mộ

Nghĩa trang Trường Sơn, một người còn đó

Áo quần loang lổ bụi đường

Mắt lệ nhoà, tay chắp ngực run run...

***

Chị- người viếng nghĩa trang cuối cùng trong ngày

Cô đơn

Lặng lẽ

Tiếng nức nở cũng nghẹn ngào, khe khẽ

Đọng vào kẽ lá Trường Sơn

Trong buổi hoàng hôn nắng tắt

Nghĩa trang giờ đây chẳng còn tấp nập

Những đoàn người đến thắp hương

Dặm trường xa, họ còn vội lên đường 

***

Còn chị - Chị về đâu ?

Quê Bắc- Nam, Nghệ An, Hà Tĩnh…?

Người thân đâu ? Sao đơn lẻ một mình 

Chị lặng lẽ thắp nhang này trước mộ

Cho bạn, cho chồng hay đồng chí chí đã hy sinh ?

***

Hoàng hôn Trường Sơn 

Chị còn đó một mình.

Trong khúc xạ, giao thoa ánh sáng.

Bóng chị chói loà trong hàng vạn anh linh

4/2009

Nghĩa trang Trường Sơn.