Thế là bà xã vắng nhà.
Nhớ con, nhớ cháu, bà ra Hà Thành.
Sáng đi, trời ấm, nắng hanh.
Đến chiều, gió lạnh bỗng hành khắp nơi.
Giận hờn, rít, giật từng hồi.
Sông Tương ướt lệ, trắng trời mưa rơi.
Một tuần qua, nắng lên rồi.
Mà sao cái rét trong người chẳng vơi.
Con chăm, các cháu đến chơi.
Đủ đầy, vẫn lạnh, thiếu hơi ấm bà.
Nỗi niềm, ngấm đẫm câu ca:
“Con chăm cha, chẳng bằng bà chăm ông “
Vào, ra sớm đợi, chiều trông.
Bà vui đô thị, vẫn không thấy về!
22/11/2025

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét