Thứ Ba, 15 tháng 2, 2022

HOA HỒNG BỎ TÚI










Đoá hoa hồng tươi 

Mang đến cho đời niềm vui, hạnh phúc

Nhưng có loại hoa hồng

Len lén bỏ ngay vào túi, mà không cài lên ngực

Loại “hoa hồng”này, chỉ là nỗi nhục

***

Những “doanh nhân đen”

Nói đến hoa hồng

Thứ họ hay làm mồi nhử 

Thứ hoa tồi hơn “hoa cứt lợn”

Nhưng phải có 

Không có nó, dự án không làm nổi

Bọn chức quyền nhũng nhương, chúng vơ vét không thương 

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã 

Cùng chung đường

Muốn lãi, lời thì mối lái …

Nhưng thứ hoa hồng chúng hưởng, lại không bằng hoa cứt lợn

Loại hoa mọc dại trên nương, bên vệ đường 

Chí ít, thân xác còn ủ ruộng

Hay chưng cất 

Làm thuốc cho người viêm xoang !

***

Thứ “hoa hồng”bất minh

Là quan tham, quan nào cũng thích

Qua chỉ định thầu 

Rút ruột công trình

Qua sân sau

Móc ngoặc cai thầu 

Moi gan tượng đài ngàn tỉ

“Thứ hoa hồng”, làm ra những Quyết định lạ kì 

Sáng Quyết định chuyển đi 

Chiều thu quyết định về 

Như cổ tích “Chuyện Rung chà, cá nhảy…”

Chuyến tàu vét. Hoàng hôn nhiệm kỳ

Vì “Hoa hồng”, nợ tiền tỷ, ký bừa vẫn ký !

***

Ôi hoa hồng! Hoa hồng

Vì hoa hồng

Kít, tét giả làm hại nhân dân 

Ăn đủ thứ, chẳng kể gì đạo lý.

11/2021

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2022

KHÍ PHÁCH VIỆT NAM

 






Xuân về Đại hội Đảng XIII

Cả nước tưng bừng khúc hoan ca

Bước ngoặt vinh quang đà thắng lợi

Ngăn điên Bành chướng, chặn Rôna

Núi thẳm đảo xa, cùng biển cả

Chung tay gìn giữ một sơn hà

Khi Đảng lòng dân chung ý chí

Càng ngời khí phách Việt Nam ta

26/1/2021

CẢM NGHĨ NGÀY CUỐI NĂM












“Hết mưa là nắng hửng lên thôi..”

Lời cổ nhân xưa đã dạy rồi

Dẫu chút sương mù, còn vương lại

Đâu phải thiên đường, đã đến nơi ?


Tết đến, Xuân về… vui đất trời 

Niềm tin, bản lĩnh, ở mỗi người 

Dịch bệnh qua rồi, vui phấn khởi 

Kinh tế phục hồi, khởi sắc thôi. 


Một bọc, nên cùng giống Lạc Hồng

Trung ngôn, đạo lý... dạy cháu con

Thương người trách nhiệm, lo dân nước

Ghét phường thất đức, lũ bất nhân


Một Tết an lành, việc hanh thông

Đảng, Dân một chí, một tấm lòng

Đoàn kết, muôn người, muôn sức mạnh

Núi dời, biển lấp, cũng thành công .

30/12/ Nhâm Dần 

LỜI CHÚC TÂN XUÂN

 










Tân xuân khai bút, bút khai hoa

Hạnh phúc, yêu thương, tặng mọi nhà

Mạnh khỏe, an lành, công, danh toại 

Chân thành dành chúc bạn gần xa

30 Tết 2021

TÌNH NHÂN MÙA CÔ VIT













Ngày lễ tình nhân năm nay

Tỏ bày, nhưng cách đổi thay khá nhiều

Xa nhau 2 mét, nhìn yêu

Khẩu trang, thương mấy cũng đeo vào mồm

Mắt nhìn đắm đuối, thay hôn

Cầm hồng, tay nhớ xịt cồn hãy trao

Vũ trường đông, nhớ đừng vào

Bạn nhậu dăm đứa, ai nào chê bai ?

Hết dịch cô vit, satcovi2

Lễ Tình nhân sẽ  tươi mai, thắm đào

Hay mình hoãn lại năm sau ?

Tình yêu còn mãi dài lâu kia mà

Khi trị được Côrona

Tình yêu kết trái, đơm hoa cả đời

14/2/2021


HẬU 14 tháng 2

Bảy giờ chưa dậy, nằm liều

Đêm qua, say lễ tình yêu, mệt phờ

Hậu quả, ngấm đến bây giờ

Dậy nhanh!

Bếp lạnh nằm chờ ai đây?

“Tình nhân... “ Lễ có một ngày

Nếu mà cả tháng... Chắp tay vái dài...! 

Cái dại chẳng ai giống ai

Quá may! 14 tháng 2 qua rồi

15/2/2021

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2022

NGẪM NGHĨ CỦA TUỔI GIÀ
















( Nói với riêng mình)

Tuổi già 

Rồi đến lúc, cát bụi trở về nơi cát bụi 

Nhưng trên mạng, nghe người ta xúi: 

“Cống hiến nhiều rồi 

Giờ ta chỉ sống cho ta…”

Tức là :

“Như con thú, chăm chút cho bộ lông mình trước đã”.

Hay như con sò, thu mình trong vỏ đá.

Vô cảm, dững dưng 

(Kể cả người thân, máu mủ, ruột già)

Vợ mình ư?

Thì là con người ta.

Còn con ư ?

Là do vợ đẻ ra.

Mặc kệ chúng!

Tồn tại, sang, hèn, rủi, may…

 Trên đời có số cả!

Đời cua, cua lo. Đời cáy, cáy ngoáy mà 

Từ tuổi sáu mươi, đỉnh dốc đã bước qua 

Quỹ thời gian ngắn rồi! Hãy lo cho ta đã.

Thiên hạ khen chê? Thì bỏ ngoài tai. 

Việc thích thì làm. Miễn là thoải mái!

Đâu khoái thì đi. Ăn nhậu, tiêu sài, bất kỳ, những gì mình thích.

Con, cháu, khó khăn ư?

Ai đời, vợ là đàn bà, đẻ ra toàn con nít?

Ta nuôi con ta rồi. Giờ chẳng nuôi hộ con cho ai hết!

Tương lai giống nòi ư? 

Có trời mới biết !

Nhưng trước tiên

Khổ riêng, ta đã thấy nhãn tiền !

Chúng quậy phá, khóc la

Đến nghỉ ngơi, chẳng yên được nữa là 

Cái nợ đồng lần, sao mà nặng thế ”

Cứ nói:

 Hạnh phúc là được phần chia sẻ 

Hay hạnh phúc bo bo, lo cho cái thân già?

“Tự do! Tự do! “

Đó là tất cả 

Cho nhàn tấm thân 

Thỏa chí chơi gần, rồi thích nhởn xa

Được như thế, chắc là trường thọ 

Tiền sẵn trong bao, vàng moi trong lọ 

Thỏa chí tang bồng, thoả nỗi khát khao !

Thời trẻ đã ngoan. Già hư tý sao nào?

Hãy hưởng thụ đi

Hãy là sống gấp 

Khi thu nhập không lên, bệnh tật lại thêm vào …”

***

Nhưng nói dễ, mà làm khó biết bao!

Vì mỗi cây, mỗi hoa 

Mỗi nhà mỗi cảnh 

Đã là con người 

Biết ăn ớt thì cay

Biết đi cày thì mệt 

Biết buồn khi đám ma

Biết vui như hoa ngày Tết 

Đầu đen máu đỏ, ai mà chẳng biết nhục, vinh

Và tất nhiên:

Chỉ muốn nhàn tấm thân, sung sướng riêng  mình 

Nhưng với người Việt duy tình 

Có trái tim nóng 

Và tâm hồn không giá lạnh? 

“Trách nhiệm, ruột già… ”ai mà lãng tránh 

Nên thương người, như chính thân mình

Không thể làm thinh, trước khó khăn của người thân trong một gia đình?

Và phải chăng, đây là cội nguồn sâu thẳm, là căn nguyên bệnh vô cảm nảy sinh 

Nhạt nghĩa anh em, đồng chí phai tình 

Không như thuở xưa cha ông mình. 

Chiến đấu, hy sinh, vì công lý, hoà bình. 

Mà xét cho cùng, hy sinh vì chính gia đình và tương lai con cháu 

Bởi cái riêng, nằm trong cái chung. Gia đình nhỏ, trong non sông yêu dấu 

Bởi vậy, khi con cháu đói nghèo, ta vui vẻ gì đâu?

Giúp được chúng chút nào, thì hãy giúp đi 

Chút đời già còn lại, của ta, nào có xá gì?

Khi Tương Lai Nơi Tóc Xanh, Chứ Đâu Dành Nơi Đầu Bạc?

Đừng ngụy biện, rằng thì là… mặc kệ 

“Khổ lao, cho chúng trưởng thành mau 

Không cho cá, mà là cho chiếc cần câu…”

Trong khi chưa dạy chúng cách nhử mồi, ngoắc lưới…

Xô ra bể đời, khi chưa đủ sức bơi?

Ông bà, Tổ tiên, người xưa cũng đã nói rồi 

Cho người ít, nhiều, nào đã bằng cái cách của ta 

Chính đó mới là gia phong, truyền thống mỗi nhà

Trẻ ngoan hiền, gốc từ mẫu mực của ông cha

Từ tấm gương yêu thương, nhân ái, chan hoà 

Bởi lẽ giản đơn: 

Nếu ruột già, máu mủ, ta không thương

Liệu có thương nổi, những người dưng, nước lã?

***

Nhưng ngẫm vậy thôi.

Hãy mặc lòng thiên hạ

Dù họ nói nghiêng, hay là nói ngã

Ai có điều kiện thì theo 

Ai cháu con vất vã, còn nghèo 

Giúp, dạy chúng được đến đâu, tuỳ theo thực tế.

Bắt chước sao nổi những đại gia đô thành 

Biệt thự, xịn xe… Của để dành, không sao kể xiết 

Cháu, con học trường sang

Ăn uống nhà hàng

Chọn người giúp việc…

Vậy thì:

Xin đừng chỉ nhìn lên cao

Cũng đừng nuối tiếc 

Mà hãy nhìn ngang.

Nhìn xuống dưới- đồng bào!

V V L


Thứ Tư, 13 tháng 10, 2021

KHÓC MA MƯỚN

 









Dân gian có câu”khóc như khóc ma mướn”. Ấy là câu ám chỉ những hành vi hời hợt, không thực lòng, kiểu “nói vậy mà không phải vậy, nói rứa mà không phải rứa! Làm một đằng, cái tâm một nẻo“. Nhưng trong xã hội, đối với một số người, nó là cái nghề kiếm sống vậy 

Khóc mướn có từ xưa. Tuy mai một theo năm tháng, nhưng đến ngày nay, việc khóc mướn, đôi nơi ở xứ ta vẫn còn, như một nghề đặc thù, được cơ cấu, biên chế trong phường bát âm, chuyên phục vụ nơi đám hiếu. Tuy không trường lớp đào tạo, không bằng cấp, nhưng có ”chuyên môn khóc giỏi”, nên chẳng phải đầu tư kèn, để thổi toe toe, khỏi đầu tư trống, để gõ bong bong, khỏi sắm nhị, kéo ỉ eo. Chỉ cần“vốn tự có”là cái miệng rộng, cổ họng âm phát to và cái đầu vô cảm, nhưng thuộc làu mấy câu ca buồn, cứ thế réo lên là đủ. Tuy, tay không bắt giặc, mà cơm rượu đề huề, thu nhập lại cao ra phết. 

Việc khóc mướn, thường được dùng trong các trường hợp gia đình có người thăng thiên, nhưng hoàn cảnh neo đơn, người lo tang lễ chưa xong, lấy đâu nhân sự ngồi khóc! Mà chả lẽ đám ma lại không khóc, hay chỉ có vài giọng khóc lẻ loi? Họ cần có tiếng khóc hỗ trợ, nâng đỡ trong sáng cho gia chủ, thêm phần mùi mẫn, bi ai. Thế là họ thuê khóc mướn.! 

Nhưng cũng có trường hợp, cha mẹ mất, con cháu đông, anh em nhiều, mà lạ thay, đùn đẩy nhau khóc và rồi…không ai khóc! Thế là xì tiền, họ thuê khóc và thế là khóc mướn có dịp lên đời. Trống đánh, kèn thổi, người nói ồn ào, tát nước theo mưa, cứ thế réo “ông hôi, bà hôi” trong bản trường ca không rơi lệ. Thế mà vừa nghỉ lấy hơi, nghe tiếng tiền rơi, kịp thời lại khóc tiếp. Khóc mà mặt tỉnh bơ, mắt khô, ráo hoảnh. 

Song! Dù trong hoàn cảnh nào, khóc mướn cũng được thuê và trả công. Riêng trong đại dịch Cô vít, với hơn 3 vạn người ra đi, trong cách ly, trong cô đơn, buồn tủi. Chết trong sợ hãi, cô quạnh, vắng bóng người thân. Dù có tiếc thương, người thân cũng đành nhỏ lệ, ở nơi xa bái vọng. Chả thuê ai, mà cũng chẳng ai thuê khóc mướn và thấy thiên hạ cũng im. Thật đáng thương thay.

Cứ như trường hợp một ca sĩ nọ, ra đi vì cô vít. Sự tiếc thương một con người, ai mà chẳng có, khi nghĩa tử, nghĩa tận. Huống chi, đây là một nghệ sĩ tài hoa, có trái tim nhân hậu. Nhưng đang dịch Cô vít, nào ai dám tổ chức tang lễ để mà khóc và thuê khóc mướn. Đành trong cái chung mà thôi. Thế nhưng bỗng lòi ở đâu ra, một số người không ai thuê, chẳng biết có vô tư không, nhưng thấy ào vô khóc mướn và chửi bậy. Rồi báo, rồi hổ, vườn gần, rừng xa, lá cải, lá ngón… bâu vào, la khóc rầm rầm, tha ra đủ thứ, thượng vàng, hạ cám của người ta. Quên cả việc nhà, mà lo ma hàng xóm. Quả là thương tâm thật!

12/10/2021