Lạ kì, bỗng nhớ người dưng .
Mà chăng cái nhớ như chừng nhớ thêm
Dẫu là cái nhớ không tên
Sao lòng day dứt, con tim hao, gày
“Sầu đong càng lắc càng đầy”(1)
Nhớ thương trải rộng, càng dày nhớ thương.
Gửi hồn theo gió muôn phương
Dặm trường hiu hắt, bụi đường heo may
Bâng khuâng, nghĩ chuyện xưa, nay
“Khéo dư nước mắt khóc thay người đời..” (2)
Chỉ là người dưng đó thôi
Mà sao gặp cứ bồi hồi người ơi…!
30/7/2019
(1) Kiều (ND)
(2) Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa ( Kiều
