Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

LỊCH XUÂN
























Con còn công việc nơi xa
Định kì để trở lại nhà mấy khi
Nhớ thương Tết gởi lịch về
Niềm vui mẹ cứ đem khoe mọi người
Mỗi lần có khách đến chơi
Lịch xuân như nói thay lời người
xa
Tấm lòng với mẹ cha già
Càng làm cho Tết đậm đà hương quê
***
Năm nay chưa thấy gửi về
Mẹ lo mưa gió, tầu xe...đủ bề...!
  Bính Thân
20 tháng Chạp

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

NHÌN MẶT ĐOÁN TÂM























TRÁO TRỞ TỪ XƯA
Nói rồi nào có sai đâu
Bẩn ăn như Cẩu
Tham lam như Tàu
Rít răng,
tiếng chẳng rõ câu
Mắt thì láo liến, tóc đầu bầy hây
Mũi khoằm
(như mũi lai Tây)
Bụng như cóc mệ,
chứa đầy dao găm
Tham lam
Tạp uống
Phàm ăn
Nam mô cửa miệng,
Tâm đâu nhân từ
Nhận tiền
Hỏi chối
Nói chưa  (1)
Môi mỏng
Tráo trở
Từ xưa đến giờ !
      14/12/2015
(1) Bao kẻ mất tiền oan 
Quan nhận rồi, chối phăng 

NGÁN CHI ĐỜI






















Quen thói ăn chơi thành bệnh rồi
"Cha nào con nấy", học nhau thôi
Việc nhà nhàn, bận...  thân thôi kệ
Con cái cơ hàn chẳng ngó ngơi
Sáu chục tuổi xuân còn dang dở
Vẫn vui xí xớn ngán chi đời
Giờ ngồi mong ước đi du lịch
Già tiếc thuở nào chửa thỏa chơi
6/1/2016

PHẦN ÔNG- ÔNG NHƯỜNG
























Bọn trẻ bận việc cơ quan
Bà vui, sớm, tối cháu, con quây quần
Liên cơ nhà trẻ xa gần(1)
Già nay bận gấp mấy lần thuở xuân
Bà chung, 4 cặp xứ quân (2)
Đứa nào cũng cứ xía phần" bà ta ..."
Bế đứa nhỏ, đứa khác la
Đang chơi, thấy vắng bóng bà chúng kêu
Trêu nhau, cười, khóc đủ điều
Lớn, bé cứ thích bà yêu riêng mình
Đi đâu như trôm, lặng thinh
Chúng phát hiện được, thanh minh bằng thừa
Trai, gái ngang bứa chẳng vừa
Nghịch cứ như giặc, có chừa chuyện chi
Bật quạt, vặn nước, ti vi...
Tường chúng cũng vẽ, chẳng gì chúng tha
Đi đâu bà sắm tí quà
Phân chia không tốt, mở toà xử đi
Đứa ưng, đứa lại suy bì
Vỗ về không chịu, lại khi, lại hờn !
Mệt lòng cho chúng ăn cơm
Đánh vật với cháu mệt hơn đi cày
Bận bịu với cháu cả ngày
Mà như quên mệt, quên ngay tuổi già
***
Niềm vui mỗi tháng năm qua
Các cháu khôn lớn, quí bà là chung
Đến như ông cũng vui lòng
Bà của các cháu
Phần ông, ông nhường !
12/01/2017

SỢ SUỐT CẢ ĐỜI























(Ai sợ thì sợ, mình ...cũng sợ )
Sợ là vốn dĩ trên đời
Sợ này đã có từ thời xa xôi
Sợ lắm lắm, hỡi người ơi !
Sợ đủ mọi thứ trên đời bủa vây
Sợ không may lỡ hẹn này
Sợ bỗng nhiên bệnh, sợ ngày mưa giông
Sợ tàu xe, lỡ hàng không
Sợ nhanh, sợ chậm, kẻ trông người chờ
Sợ bao nhiêu cái bất ngờ
Sợ nơi đất khách bơ vơ đêm dày
Sợ những vạ gió tai bay
Sợ nhà có chuyện những ngày đi xa
Sợ láng giềng,(chuyện lê la...)
Sợ khi vắng bóng, mẹ già buồn mong
Sợ cả khi chợ không đông
Sợ cả Nam, Bắc, Tây, Đông miền vùng
Bao nhiêu sợ chẳng nản lòng
Chỉ sợ tình nghĩa, nhạt không mặn mà
Sợ không dám ra khỏi nhà
Lại càng thêm sợ tuổi già lắt lay
Sợ khác không nói ở đây ?
Ai đã từng sợ... ai hay chuyện này !
14/1/2017

ĐẦU BẢNG


















Ngày xưa trời đứng thứ nhì
Đến nay thay đổi, tôi thì nhất đây
Bị vợ giận, bỏ đi ngay
Phía sau nhà nghỉ còn đầy phòng không !
Mắt xanh mỏ đỏ lượn vòng
Giữ không giữ, dễ mất chồng như chơi
Cho nên hễ vợ lắm lời
Có cớ gây chiến là tôi đi liền
Lạc hậu xưa, báo Chính quyền
Nay thì đổi mới, khỏi phiền anh em
Vào nhà nghỉ cứ tự nhiên
Quản tôi, may chỉ túi tiền mà thôi
Nên nay bà xã sợ rồi
Không dễ bắt nạt như thời xa xôi
Từ khi phố lắm chỗ ngơi
Tôi đứng đầu bảng, còn trời thứ hai !
20/12/2016



Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

XUÂN NÀY MỪNG THỌ CHỊ TÔI






















Năm nay chị tuổi bảy hai
Như người xưa nói cổ lai hy rồi
Quê Thanh lấy chồng xứ người
Bởi lời hẹn ước từ thời đạn bom
Bao năm, chờ đợi mỏi mòn
Tim như hoá đá, mong còn rủi, may
Chiến trường đạn lạc tên bay
Ở quê vò võ, tháng ngày chị trông
Việc bên ngoại, việc nhà chồng
Việc làng việc nước, việc chung họ hàng
Thanh niên, phụ nữ đảm đang
Kế toán hợp tác, (của làng cấp cao)
Tham gia công tác phong trào
Lớp đảng viên trẻ, tự hào chị tôi(1)
Vô tư, giữa bão cuộc đời
Thật thà, sợ cả của rơi trên đường
Yêu gia đình, yêu quê hương
Tin vào Đảng, Bác học gương của Người
Công việc trách nhiệm đến nơi
Khó khăn, vất vã, không lời kêu ca
***
Hoà bình thống nhất nước nhà
Theo chồng, về đất Nam Hà, (Trực Ninh)
Niềm vui hạnh phúc gia đình
Đoàn Anh Hùng(2), đó chị sinh cháu đầu
Huy, Hiệu (2)
mang nặng đẻ đau
Huân chương Ba cháu
Trước, sau trưởng thành
Những mong"Ở hiền gặp lành..."
Chân chất khoai, lúa, phúc dành cháu, con (3)
"Cá chuối đắm đuối vì con "(4)
Đầu xanh để trẻ, mẹ còn tóc đâu 
Sĩ quan Quân đội, con đầu
Cơ yếu Chính Phủ, tiếp sau, trai nhì
Thứ ba, Thạc sĩ, danh ghi
Tiếp nối truyền thống tư duy, nếp nhà
Thời thanh xuân, khi về già
Vẫn chăm lao động, chẳng xa ruộng đồng
Ô tô, dưng dững như không
Thích sau xe máy, anh Hùng chở đi
Định xui, bay chuyến Hoa Kì (5)
Ngại xa, mời tốt, chắc gì chị ưng !
***
Mừng thọ, con, cháu chúc mừng
Vui cứ như Tết, tưng bừng chị nghe!
10/01/2017
(1) Lớp Đảng viên HCM
(2) Họ tên các con chị
(3) Chân chất như hạt lúa củ khoai. Trồng cây Đức để Phúc cho cháu con
(4) Ngạn ngữ
(5) Đoàn Quốc Huy công tác ở cơ quan ĐSQVN tại Hoa Kì

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

THẦY SAO TỚ VẬY


(Người ta lớn bởi vì người ta quì xuống
Hỡi nhân dân hãy đứng thẳng lên )

Kẻ được ngôi cao bởi cúi đầu
Người khom lưng cõng, khác chi đâu
Ngưu vốn tầm ngưu đời thế đấy
Cùng chung rút ván lúc qua cầu
Nương chốn quan trường thầy tớ vậy
Trái tai gái mắt cảnh phơi bày
Trông người, ngẫm thẹn ai năm ấy
Com lê nâng Sếp, sách cặp dày
11/2016
Tức cảnh


GIÁ MÀ...





















Giá mà đừng có mưa rơi
Cầu trượt không bẩn trẻ chơi... 
Giá mà !
Giá mà, lại cứ giá mà
Cầu trượt không ướt, thế là ổn thôi
Giá mà... chịu khó tí thôi
Lau cho khô nước, cháu chơi thỏa lòng
Giá mà có chổi dự phòng
Phụ huynh lau lấy, chẳng trông, chẳng chờ
Giá mà việc chẳng ai ngơ
Sân chơi các cháu bao giờ cũng vui.
26/12/2016

GÁY VẪN CỨ HAY !






















(Cho chú gà vàng)
Hùng dũng, hiên ngang quản cả bầy
Phải đâu chỉ một, đã lắt lay
Gối mỏi, chân chồn, lười không dậy
Như chuồn đậu nước vẫn ta đây
Một cái, nằm dài, mai ngồi ngáp
Mặc ai trời rộng, đất vắn dày
Bái phục chú mày, trai Đinh Dậu
Cày ngày, đêm gáy, vẫn cứ hay
1/1/2017

TÂY TẢ TA- TA TẢ TA















Hình minh họa


1/ Anh Tây đã tả màn ăn cỗ của người vùng quê Việt, hiếu khách, sống động và chân thực như sau:
"Tất cả bọn họ hân hoan ngồi sà xuống nền nhà bày la liệt và lộn xộn các món thơm ngon, một số chồm người qua các đĩa đồ ăn để lấy cho mình gia vị và những thứ cần thiết. Những người trung niên bắt đầu đào bới trong các đĩa đồ ăn lớn, lôi ra những thứ có lẽ là ngon nhất cho vào chén của những người già hơn, một số người già sau khi nhận được miếng ngon bắt đầu cằn nhằn và lập tức chuyển chúng sang chén của mấy đứa con nít đang ngồi xung quanh.
Không khí rất ồn ào, ai cũng nói một điều gì đấy nhưng có vẻ không quan trọng.
Noi gương những người đàn ông, đám phụ nữ thì tay lôi ra từ đĩa hay dùng đũa khoắng vào trong các nồi to hơn tìm kiếm một vài thứ mong muốn, khi vớt được một chùm trứng gà còn nhỏ, cả mấy người phụ nữ và đám con nít reo ồ lên.
Một trong số họ tiếp tục vớt đồ ăn trong các tô lớn, một số khác tỉ mẩn ngồi xé các chiến lợi phẩm để cung cấp cho lũ nhỏ.
Thực sự không biết là bữa ăn đã bắt đầu hay chưa, khi người có vẻ lớn tuổi nhất ngồi rung rung chân liên tục và uống những ly rượu đục ngầu, một trong số họ lấy tay bốc một cây rau to, vặt lấy vài lá rồi ném cọng rau còn thừa trở về đĩa.
Số trẻ em vừa ăn vừa nói chuyện huyên náo và xô đẩy nhau rất hiếu động. Cứ mỗi lần mấy người đàn ông chọc đũa vào một đĩa xào thơm phức họ lại gào lên với những người xung quanh: Ăn đi, ăn đi.
Một phụ nữ đang múc đồ ăn cho chính mình chợt rụt phắt tay lại khi ai đó cũng thò đũa vào tô đồ ăn đó, chị ta có vẻ nhún nhường thái quá và hình như chưa ăn được bao nhiêu dù bữa ăn kéo dài đã gần 1 giờ đồng hồ, thời gian quá dài để bắt dạ dày phải liên tục nhận thêm đồ ăn.
Những vị cao niên được trọng vọng thấy rõ trong bữa ăn, họ ăn ít và thường xong đầu tiên. Một cô gái như từ dưới đất chui lên bưng đến một khay nước trà rất nóng   kính cẩn mời những ông già, các ông mỗi người ngậm một cây tăm nhỏ xíu trong miệng liên tục cà qua cà lại như cách người ta sơn  hàng rào không mỏi mệt, bắt đầu  uống trà. Một ngụm trà nuốt vào sau đó họ chép miệng liên tục, rồi một ngụm nữa súc ộc ộc trong khi đám đông vẫn miệt mài ăn và thả đồ ăn vào chén của nhau.
Chợt một người phụ nữ quát to với đứa nhỏ có lẽ là con, không hiểu chị ta nói gì, nhưng thằng bé ngồi thụt ra khỏi chiếc chiếu, bẽn lẽn cúi mặt. Chị ta gầm gừ giật chén cơm trên tay nó, chan súp và lấy thêm các món khác còn lại trên mâm, giúi trở lại vào tay nó, miệng vẫn không thôi gầm gừ.
Có một nguyên tắc trong bữa ăn với đám trẻ nít : lúc đầu họ khuyến khích chúng ăn nhanh ăn nhiều cho mau lớn, sau đó họ nói : ăn uống phải liên tục quan sát những người xung quanh và điều chỉnh hướng ngồi của mình cho hợp lý, còn thế nào là hợp lý và quan sát những người xung quanh để làm gì thì mỗi bà mẹ dạy con một kiểu.
Ai đó sau khi mút đũa chụt chụt bỗng dùng chính đôi đũa đó gắp thả vô trong đĩa tôi một miếng thịt hình thù kỳ dị, tất cả ồ lên : "Ngon lắm, ngon lắm". Tôi hơi ghê và băn khoăn liệu rằng những thứ mà họ thấy ngon thì tôi có thấy ngon hay không?
Bằng sự thận trọng cần thiết, tôi hiểu rằng phải nhường nó cho người lớn tuổi. Miếng ngon đó đi lòng vòng rất lâu trong các đôi đũa ướt nhẫy, cuối cùng nó thuộc về người chủ thực tế của gia đình, một người đàn ông gầy và khắc khổ, vừa nhai nát nó, anh ta vừa rên rỉ trong miệng những lời bình luận thì phải.
Không ai nghe và cũng không ai trả lời, mọi người còn túi bụi thu gom các thứ cần thiết để cho vào một miếng "bánh đa" vừa được nhúng trong nước cùng với rau sống được vẩy lung tung ướt cả mặt người ngồi bên.
Cái chính rút ra được là: Có những thứ sẽ thừa rất nhiều, có những thứ bị thiếu ngay trong chục phút đầu. Đây không chỉ là lỗi của đầu bếp, mà còn chính là lỗi của những người ăn, khi họ không chỉ ăn mà lại tự thấy có trách nhiệm thúc ép người khác phải ăn những món mình thấy ngon.
Và như tôi đã trải qua khi lấy một miếng ức con gà: "Đừng ăn! Đừng ăn! Không ngon! Không ngon!"... tức là ngăn cản người khách ăn một món mà chính họ bày ra đĩa vì nó... không ngon?
Khi bữa ăn kết thúc không ai dám động vào miếng "chả" cuối cùng nằm lại trên đĩa như kiểu nó bị tẩm thuốc độc, cũng không hiểu vì sao.
Ôi ! Một phong cách ăn uống độc đáo! Dù sao tôi thấy bữa ăn của họ tuy căng thẳng, mất trật tự và vất vả quá mức những cũng rất khó quên và rất thân mật với các nguyên tắc vừa mơ hồ vừa nghiêm khắc..."

2/ Đó là Tây tả. Còn Ta tả Ta hết sức hay :
- Hắn cao khoảng 1,6m, da ngăm đen, tóc xoăn, dáng đi tất bật, mắt thường đảo điên, ít dám nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Hắn lợi khẩu, to mồm và biết đôi chút thơ văn, thường tí toe, khoe mẽ đọc thơ. Hồi chiến tranh hắn lẫn trốn, vin hoàn cảnh không đi bộ đội. Thế nhưng ai kể chuyện chiến trường là hắn thường ngứa mồm nói leo, cứ như thật, khoái chí hắn còn cười hô hố
Thuở đạn bom, trai tráng, người tài, khỏe mạnh đi bộ đội hết. Lọt lưới ở nhà, hắn đi học tại chức, làm cán bộ thôn, cán bộ Hợp tác. Xã hắn có thời nội bộ lộn xộn... Cơ hội đến, hắn lên làm Cán bộ chủ chốt, sắm hai vai, nắm kinh tế, thời ấy còn oai hơn cả ông Chủ tịch, nhiều người vì đói mà phải quỵ lụy.
Mới hay thời nào cũng vậy, kẻ nắm kinh tế công, hay kẻ trọc phú, dù từ nguồn sạch hay bẩn, đều có chung ma lực "mạnh vì gạo, bạo vì tiền", dù cho nhân cách thấp hèn, năng lực láo cá kiểu ma cô.
Ăn sướng quen mồm. Từ đó hễ ngồi vào bàn ăn, hắn bao giờ cũng"tót sỗ sàng", chen ngồi giữa, mặc dù còn có người tuổi cao, chức cao hơn hắn. Mà ngồi là vục mặt vào ăn, ăn hùng hục như ma đói, ăn như chưa hề được ăn.
Cả đĩa thức ăn chung, hắn dùng đũa đã mút qua mồm, để đào bới, lục lọi, gãy ngang gãy dọc, trộn lên trộn xuống để tìm miếng hắn thích, sau đó còn lịch sự thu vén lại, mút đũa chụt một cái đầy mãn nguyện
Có khách đến chào xã giao, lịch sự chạm cốc, hắn vơ vội li rượu, chạm vù, cạch một cái, rồi ngửa cổ ực một hơi, xoè vội bàn tay ngón ngắn chủn chỉn, đen đúa bầy nhầy mồ hôi và dính mỡ thức ăn để bắt tay. Xong là vội vàng tiếp tục chúi mũi vào ăn.
Cả người hắn bốc lên mùi hăng hắc, khăm khắm của hôi nách và chua chua của mồ hôi, nồng nồng, tanh tanh, khai khai của mùi thức ăn chín, lẫn mùi hành, tỏi, bia rượu và gia vị sống, tạo nên mùi tởm lợm, đặc trưng cho chính cái mùi của hắn- Mùi của thịt sống bẩn, thiu nắng, như mùi chú Béc lâu ngày không tắm.
Nhưng những ai đã bắt gặp hắn chơi cầu lông mới hãi: hắn chạy hùng hục, lăng xăng trên sân, vụt lung tung, ngán nhất là sợ hắn vụt vào đầu. Mùi hôi nách hăng xì như mùi chuột chù xám, vãi ra nồng nặc khắp sân, đến trọng tài ngồi ghế cao cũng phải hắt hơi.
Bởi tính cách hắn và cái mùi hôi nách thổ tả, thói ăn xấu như cẩu của hắn, nên dù đã làm lãnh đạo cơ sở, sau được rút lên trên mà mỗi khi tiếp khách hay liên hoan có ai muốn ngồi cùng hắn đâu, họ đều tìm cách lãng. Chỉ khổ ai làm Thủ trưởng cơ quan hắn, nhiều khi vì trách nhiệm, vì danh dự cơ quan mà phải ngồi cùng hắn.
Nghe đâu có lần ông Thủ trưởng đó đã nhắc nhở hắn:
 "Thể thao xong, liên hoan hay có khách, vội mấy cũng phải tranh thủ tắm rồi hãy đi ăn, ăn xong, có xe Buyts về cũng chưa muộn. Định ăn miếng nào, nhắm kĩ, gắp luôn, đừng bới như gà bới khó coi lắm"!
Chả biết cái đầu Thiên Lôi, chỉ đâu, đánh đó của hắn có suy nghĩ gì không, nhưng từ đó thấy cũng sạch sẽ đỡ mùi hôi hơn. Nhưng trong thâm tâm, có lẽ hắn thù người góp ý cho hắn và có dịp là hắn sủa, kiểu "góp ý cho thơ", làm theo kẻ giật dây, suỵt chó vào bụi, bất chấp có thời người ta đã cưu mang nâng đỡ hắn
Riêng thói xấu trong ăn uống thì khó sửa, vì nết ăn nết ở, tính cách kiểu "ăn cháo đá bát" mà bố mẹ hắn đã quên không dạy hắn từ xưa nay thành cố tật rồi, khó sửa lắm !
V V L St

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

XUÂN NÀY TRỞ LẠI


















Ta về quê Đạo Lão Nông
Thanh bình, yên ả, chiều đông nắng vàng
Bê tông rãi thảm đường làng
Xóm nghèo, giờ đã khang trang lên rồi
Đồng xanh trãi đến chân trời
Thôn nay lên phố, đông người, nhiều xe
Đô thị hoá một miền quê
Bâng khuâng trong dạ đã nghe giao mùa
Mai vàng, sớm nở hồi trưa
Đào hồng xứ Bắc, nụ vừa đầy cây
Bạn mừng, tay nắm chặt tay
Niềm vui nén lại, sợ đầy tràn li...
Ước gì vẫn như mọi khi
Cả cha, mẹ khỏe, còn gì vui hơn
Mẹ đau, con cháu quây quần
Ngoài vui xôm tụ, bồn chồn trong tâm
Nắm tay... xoa nhẹ vài lần
Con về... 
Hẹn trở lại thăm xuân này
9/1/2017