Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

CHÂN DUNG THẰNG THỔ TẢ














Hình minh họa


Hắn đó, một thằng người cao khoảng 1,6m, da ngăm đen, tóc đen xoăn trông bẩn thỉu, dáng đi tất bật. Mắt đảo điên, ít dám nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Hắn lợi khẩu, to mồm và biết đôi chút thơ văn, thường ti toe, khoe mẽ đọc thơ. Hồi chiến tranh hắn lẫn trốn, vin hoàn cảnh không đi bộ đội. Thế nhưng ai kể chuyện chiến trường là hắn thường ngứa mồm nói leo, cứ như thật, khoái chí hắn còn cười hô hố
Thuở đạn bom, trai tráng, người tài, khỏe mạnh đi bộ đội hết. Lọt lưới ở nhà, hắn đi học tại chức, từ cái thời chưa có phân đạm. Ở quê hắn làm kế toán thôn rồi cán bộ Hợp tác. Xã hắn có thời nội bộ lộn xộn... Cơ hội đến, hắn lên làm Cán bộ chủ chốt, sắm hai vai, nắm cả quyền lực chính trị và kinh tế. Thời ấy chủ nhiệm HTX còn oai hơn cả ông Chủ tịch, nhiều người vì đói mà phải quỵ lụy hắn 
Mới hay thời nào cũng vậy, kẻ nắm kinh tế công, hay kẻ trọc phú, dù từ nguồn sạch hay bẩn, đều có chung ma lực "mạnh vì gạo, bạo vì tiền", dù cho nhân cách thấp hèn, năng lực láo cá kiểu ma cô.
Cậy quyền cậy thế và ăn sướng quen mồm. Cho nên hễ ngồi vào bàn ăn, hắn bao giờ cũng"tót sỗ sàng", chen ngồi giữa, mặc dù còn có người tuổi cao, chức cao hơn hắn. Mà ngồi là vục mặt vào ăn, ăn hùng hục như ma đói, ăn như chưa hề được ăn
Cả đĩa thức ăn chung, hắn dùng đũa đã mút qua mồm, để đào bới, lục lọi, gãy ngang gãy dọc, trộn lên trộn xuống để tìm miếng hắn thích, sau đó thu vén lại, mút đũa chụt một cái đầy mãn nguyện.
Có khách đến chào xã giao, lịch sự chạm cốc, hắn vơ vội li rượu, chạm vù, cạch một cái, rồi ngửa cổ ực một hơi, xoè vội bàn tay ngón ngắn chủn chỉn, đen đúa bầy nhầy mồ hôi và dính mỡ thức ăn để bắt tay. Xong là vội vàng tiếp tục chúi mũi vào ăn. Cả người hắn bốc lên mùi hăng hắc, khăm khắm của hôi nách và chua chua của mồ hôi, nồng nồng, tanh tanh, khai khai của mùi thức ăn chín, lẫn mùi hành, tỏi, mùi bia rượu và gia vị sống, tạo nên mùi tởm lợm, đặc trưng cho chính cái mùi của hắn- Mùi của thịt đen sống bẩn thỉu, thiu nắng, như mùi chú Béc lâu ngày không tắm.
Nhưng những ai đã bắt gặp hắn chơi cầu lông mới hãi: hắn chạy hùng hục, lăng xăng trên sân, vụt lung tung, ngán nhất là sợ hắn vụt vào đầu. Mùi hôi nách hăng xì như mùi chuột chù xám, vãi ra nồng nặc khắp sân, đến trọng tài ngồi ghế cao cũng phải hắt hơi.
Bởi tính cách hắn và cái mùi hôi nách thổ tả, thói ăn xấu như cẩu của hắn, nên dù đã làm lãnh đạo cơ sở, sau được rút lên trên mà mỗi khi tiếp khách hay liên hoan, nào có ai muốn ngồi cùng hắn đâu, họ đều tìm cách lãng. Chỉ khổ ai làm Thủ trưởng cơ quan hắn, nhiều khi vì trách nhiệm, vì danh dự cơ quan mà phải ngồi cùng hắn.
Nghe đâu có lần ông Thủ trưởng đó đã nhắc nhở hắn:
 "Thể thao xong, liên hoan hay có khách, vội mấy cũng phải tranh thủ tắm rồi hãy đi ăn, ăn xong, có xe Buyts về cũng chưa muộn. Định ăn miếng nào, nhắm kĩ, gắp luôn, đừng bới như gà khó coi lắm"!
Chả biết cái đầu Thiên Lôi, chỉ đâu, đánh đó của hắn có suy nghĩ gì không, nhưng từ đó thấy cũng sạch sẽ đỡ mùi hôi hơn. Nhưng trong thâm tâm, có lẽ hắn thù người góp ý cho hắn và có dịp là hắn sủa, làm theo kẻ giật dây, suỵt chó vào bụi, bất chấp có thời người ta đã cưu mang nâng đỡ hắn. Tuy vậy thói xấu trong ăn uống thì có thể sửa, nhưng nhân cách, kiểu "ăn cháo đá bát",bất nhân, bất nghĩa mà bố mẹ hắn đã quên không dạy hắn từ xưa, nay thành cố tật rồi, khó sửa lắm !
V V L 

2 nhận xét:

  1. Anh có tài viết tiểu thuyết rồi đấy ! Cố lên cho ra mắt sớm nhé .

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn anh ! Chân dung thực về kẻ ăn cháo đá bát mà anh

    Trả lờiXóa