Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

TÂY TẢ TA- TA TẢ TA















Hình minh họa


1/ Anh Tây đã tả màn ăn cỗ của người vùng quê Việt, hiếu khách, sống động và chân thực như sau:
"Tất cả bọn họ hân hoan ngồi sà xuống nền nhà bày la liệt và lộn xộn các món thơm ngon, một số chồm người qua các đĩa đồ ăn để lấy cho mình gia vị và những thứ cần thiết. Những người trung niên bắt đầu đào bới trong các đĩa đồ ăn lớn, lôi ra những thứ có lẽ là ngon nhất cho vào chén của những người già hơn, một số người già sau khi nhận được miếng ngon bắt đầu cằn nhằn và lập tức chuyển chúng sang chén của mấy đứa con nít đang ngồi xung quanh.
Không khí rất ồn ào, ai cũng nói một điều gì đấy nhưng có vẻ không quan trọng.
Noi gương những người đàn ông, đám phụ nữ thì tay lôi ra từ đĩa hay dùng đũa khoắng vào trong các nồi to hơn tìm kiếm một vài thứ mong muốn, khi vớt được một chùm trứng gà còn nhỏ, cả mấy người phụ nữ và đám con nít reo ồ lên.
Một trong số họ tiếp tục vớt đồ ăn trong các tô lớn, một số khác tỉ mẩn ngồi xé các chiến lợi phẩm để cung cấp cho lũ nhỏ.
Thực sự không biết là bữa ăn đã bắt đầu hay chưa, khi người có vẻ lớn tuổi nhất ngồi rung rung chân liên tục và uống những ly rượu đục ngầu, một trong số họ lấy tay bốc một cây rau to, vặt lấy vài lá rồi ném cọng rau còn thừa trở về đĩa.
Số trẻ em vừa ăn vừa nói chuyện huyên náo và xô đẩy nhau rất hiếu động. Cứ mỗi lần mấy người đàn ông chọc đũa vào một đĩa xào thơm phức họ lại gào lên với những người xung quanh: Ăn đi, ăn đi.
Một phụ nữ đang múc đồ ăn cho chính mình chợt rụt phắt tay lại khi ai đó cũng thò đũa vào tô đồ ăn đó, chị ta có vẻ nhún nhường thái quá và hình như chưa ăn được bao nhiêu dù bữa ăn kéo dài đã gần 1 giờ đồng hồ, thời gian quá dài để bắt dạ dày phải liên tục nhận thêm đồ ăn.
Những vị cao niên được trọng vọng thấy rõ trong bữa ăn, họ ăn ít và thường xong đầu tiên. Một cô gái như từ dưới đất chui lên bưng đến một khay nước trà rất nóng   kính cẩn mời những ông già, các ông mỗi người ngậm một cây tăm nhỏ xíu trong miệng liên tục cà qua cà lại như cách người ta sơn  hàng rào không mỏi mệt, bắt đầu  uống trà. Một ngụm trà nuốt vào sau đó họ chép miệng liên tục, rồi một ngụm nữa súc ộc ộc trong khi đám đông vẫn miệt mài ăn và thả đồ ăn vào chén của nhau.
Chợt một người phụ nữ quát to với đứa nhỏ có lẽ là con, không hiểu chị ta nói gì, nhưng thằng bé ngồi thụt ra khỏi chiếc chiếu, bẽn lẽn cúi mặt. Chị ta gầm gừ giật chén cơm trên tay nó, chan súp và lấy thêm các món khác còn lại trên mâm, giúi trở lại vào tay nó, miệng vẫn không thôi gầm gừ.
Có một nguyên tắc trong bữa ăn với đám trẻ nít : lúc đầu họ khuyến khích chúng ăn nhanh ăn nhiều cho mau lớn, sau đó họ nói : ăn uống phải liên tục quan sát những người xung quanh và điều chỉnh hướng ngồi của mình cho hợp lý, còn thế nào là hợp lý và quan sát những người xung quanh để làm gì thì mỗi bà mẹ dạy con một kiểu.
Ai đó sau khi mút đũa chụt chụt bỗng dùng chính đôi đũa đó gắp thả vô trong đĩa tôi một miếng thịt hình thù kỳ dị, tất cả ồ lên : "Ngon lắm, ngon lắm". Tôi hơi ghê và băn khoăn liệu rằng những thứ mà họ thấy ngon thì tôi có thấy ngon hay không?
Bằng sự thận trọng cần thiết, tôi hiểu rằng phải nhường nó cho người lớn tuổi. Miếng ngon đó đi lòng vòng rất lâu trong các đôi đũa ướt nhẫy, cuối cùng nó thuộc về người chủ thực tế của gia đình, một người đàn ông gầy và khắc khổ, vừa nhai nát nó, anh ta vừa rên rỉ trong miệng những lời bình luận thì phải.
Không ai nghe và cũng không ai trả lời, mọi người còn túi bụi thu gom các thứ cần thiết để cho vào một miếng "bánh đa" vừa được nhúng trong nước cùng với rau sống được vẩy lung tung ướt cả mặt người ngồi bên.
Cái chính rút ra được là: Có những thứ sẽ thừa rất nhiều, có những thứ bị thiếu ngay trong chục phút đầu. Đây không chỉ là lỗi của đầu bếp, mà còn chính là lỗi của những người ăn, khi họ không chỉ ăn mà lại tự thấy có trách nhiệm thúc ép người khác phải ăn những món mình thấy ngon.
Và như tôi đã trải qua khi lấy một miếng ức con gà: "Đừng ăn! Đừng ăn! Không ngon! Không ngon!"... tức là ngăn cản người khách ăn một món mà chính họ bày ra đĩa vì nó... không ngon?
Khi bữa ăn kết thúc không ai dám động vào miếng "chả" cuối cùng nằm lại trên đĩa như kiểu nó bị tẩm thuốc độc, cũng không hiểu vì sao.
Ôi ! Một phong cách ăn uống độc đáo! Dù sao tôi thấy bữa ăn của họ tuy căng thẳng, mất trật tự và vất vả quá mức những cũng rất khó quên và rất thân mật với các nguyên tắc vừa mơ hồ vừa nghiêm khắc..."

2/ Đó là Tây tả. Còn Ta tả Ta hết sức hay :
- Hắn cao khoảng 1,6m, da ngăm đen, tóc xoăn, dáng đi tất bật, mắt thường đảo điên, ít dám nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Hắn lợi khẩu, to mồm và biết đôi chút thơ văn, thường tí toe, khoe mẽ đọc thơ. Hồi chiến tranh hắn lẫn trốn, vin hoàn cảnh không đi bộ đội. Thế nhưng ai kể chuyện chiến trường là hắn thường ngứa mồm nói leo, cứ như thật, khoái chí hắn còn cười hô hố
Thuở đạn bom, trai tráng, người tài, khỏe mạnh đi bộ đội hết. Lọt lưới ở nhà, hắn đi học tại chức, làm cán bộ thôn, cán bộ Hợp tác. Xã hắn có thời nội bộ lộn xộn... Cơ hội đến, hắn lên làm Cán bộ chủ chốt, sắm hai vai, nắm kinh tế, thời ấy còn oai hơn cả ông Chủ tịch, nhiều người vì đói mà phải quỵ lụy.
Mới hay thời nào cũng vậy, kẻ nắm kinh tế công, hay kẻ trọc phú, dù từ nguồn sạch hay bẩn, đều có chung ma lực "mạnh vì gạo, bạo vì tiền", dù cho nhân cách thấp hèn, năng lực láo cá kiểu ma cô.
Ăn sướng quen mồm. Từ đó hễ ngồi vào bàn ăn, hắn bao giờ cũng"tót sỗ sàng", chen ngồi giữa, mặc dù còn có người tuổi cao, chức cao hơn hắn. Mà ngồi là vục mặt vào ăn, ăn hùng hục như ma đói, ăn như chưa hề được ăn.
Cả đĩa thức ăn chung, hắn dùng đũa đã mút qua mồm, để đào bới, lục lọi, gãy ngang gãy dọc, trộn lên trộn xuống để tìm miếng hắn thích, sau đó còn lịch sự thu vén lại, mút đũa chụt một cái đầy mãn nguyện
Có khách đến chào xã giao, lịch sự chạm cốc, hắn vơ vội li rượu, chạm vù, cạch một cái, rồi ngửa cổ ực một hơi, xoè vội bàn tay ngón ngắn chủn chỉn, đen đúa bầy nhầy mồ hôi và dính mỡ thức ăn để bắt tay. Xong là vội vàng tiếp tục chúi mũi vào ăn.
Cả người hắn bốc lên mùi hăng hắc, khăm khắm của hôi nách và chua chua của mồ hôi, nồng nồng, tanh tanh, khai khai của mùi thức ăn chín, lẫn mùi hành, tỏi, bia rượu và gia vị sống, tạo nên mùi tởm lợm, đặc trưng cho chính cái mùi của hắn- Mùi của thịt sống bẩn, thiu nắng, như mùi chú Béc lâu ngày không tắm.
Nhưng những ai đã bắt gặp hắn chơi cầu lông mới hãi: hắn chạy hùng hục, lăng xăng trên sân, vụt lung tung, ngán nhất là sợ hắn vụt vào đầu. Mùi hôi nách hăng xì như mùi chuột chù xám, vãi ra nồng nặc khắp sân, đến trọng tài ngồi ghế cao cũng phải hắt hơi.
Bởi tính cách hắn và cái mùi hôi nách thổ tả, thói ăn xấu như cẩu của hắn, nên dù đã làm lãnh đạo cơ sở, sau được rút lên trên mà mỗi khi tiếp khách hay liên hoan có ai muốn ngồi cùng hắn đâu, họ đều tìm cách lãng. Chỉ khổ ai làm Thủ trưởng cơ quan hắn, nhiều khi vì trách nhiệm, vì danh dự cơ quan mà phải ngồi cùng hắn.
Nghe đâu có lần ông Thủ trưởng đó đã nhắc nhở hắn:
 "Thể thao xong, liên hoan hay có khách, vội mấy cũng phải tranh thủ tắm rồi hãy đi ăn, ăn xong, có xe Buyts về cũng chưa muộn. Định ăn miếng nào, nhắm kĩ, gắp luôn, đừng bới như gà bới khó coi lắm"!
Chả biết cái đầu Thiên Lôi, chỉ đâu, đánh đó của hắn có suy nghĩ gì không, nhưng từ đó thấy cũng sạch sẽ đỡ mùi hôi hơn. Nhưng trong thâm tâm, có lẽ hắn thù người góp ý cho hắn và có dịp là hắn sủa, kiểu "góp ý cho thơ", làm theo kẻ giật dây, suỵt chó vào bụi, bất chấp có thời người ta đã cưu mang nâng đỡ hắn
Riêng thói xấu trong ăn uống thì khó sửa, vì nết ăn nết ở, tính cách kiểu "ăn cháo đá bát" mà bố mẹ hắn đã quên không dạy hắn từ xưa nay thành cố tật rồi, khó sửa lắm !
V V L St

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét