Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

COI CHỪNG















Thơ vui
Bà xã đẹp nết đẹp người
Bạn bè thường cứ khen tôi nhất rồi
Vênh váo ngửa mặt nhìn trời
Tự hào vì vợ tôi cười ngất ngây
***
Thế nhưng thời gian gần đây
Bà xã khác hẵn những ngày mới yêu
Hay đi xa, tiệc tùng nhiều
Bước chân khỏi cửa ra chiều đắn đo
Trang điểm son phấn bận đồ
Trước gương ngắm nghía ra vô thất thường
Có khi ra đến ngoài đường
Lại quay về đứng trước gương soi hoài
Hay đi công tác đường dài
Có lần còn vắng đến hai ba ngày
Khi về ủ mặt cau mày
Một mình chăn đắp ngủ ngày ngủ đêm
Mới đầu tối, đi ngủ liền
Ăn uống tạm bợ, đỡ tiền sắm sanh
Những ngày bận rộn đã đành
Ngày nghỉ cũng vậy đã thành thói quen
Bỏ cả bữa cơm gia đình
Ai lo thân nấy một mình vợ thôi
Ăn uống qua quýt cho rồi
Từ khi nào nhỉ ?
 Vợ tôi đâm lười !
Ngại việc chỉ thích đi chơi
Ngồi lê mách lẻo mua lời lại qua
***
Tôi 60 tuổi đã già
Vợ tôi 56 vẫn là thanh niên
Tôi thì nhớ nhớ quên quên
Vợ tôi ai điện nhớ liền số kia
Tôi thì cứ thức rõ khuya
Vợ tôi ngủ đẫy nhớ gì đến tôi
Tôi thì nhớ vợ khôn nguôi
Vợ thì quên tịt chẵng lời hỏi han !
Đi đâu chẳng nói chẵng bàn
Không biết đi đứng hay làm gì đây ?
***
Mạnh dạn nói ra chuyện này
Cũng là nhắc cánh mày râu coi chừng 
5/2012

CHÔNG CHÊNH
















Những năm đạn bom
Vắng chồng .
Một mình nuôi con
Sớm, hôm, tần tảo ...
Người thì bằn bặt nơi xa
Kẻ ở quê vất vả
Mà tỉnh tâm
Chẳng sôi động ồn ào
Cái nhớ lặn vào da thịt

VỢ ĐI CHƠI VỀ
































(H.Minh họa)
Vợ đi Cămpuchia
Mình ở nhà buồn quá
Vợ vui người xứ lạ
Mình thành kẻ chầu rìa

Ngày mai vợ về nhà
Mừng như mẹ về chợ
Mấy ngày qua đến khổ
Nhớ nhiều hơn bao giờ

NỖI LÒNG MẸ CHA



















Từ khi có con trên đời
Con là tất cả cuộc đời mẹ cha
Trời cho là nụ hay hoa
Đều là hạnh phúc đều là niềm vui
Từ khi còn nằm trong nôi
Lớn trong sữa mẹ, ấm hơi của bà
Sớm trưa dưa muối tương cà
Võng đay nghe mẹ ngân nga câu Kiều

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

ĐI XE MÁY GIỮA SÀI GÒN














Quen rồi xe lớn, xe con
Sáng nay xe máy lại còn đèo em
Phố phường lạ hoắc đâu quen
Ồn ào rầm rập đua chen đan dày
Đèn đỏ, mờ nắng ban ngày
Lại không thạo nữa, run tay lái rồi
Sau lưng em lại còn cười
"Sao đi kém thế, hỡi người hùng ơi "
Sài gòn lần đầu trên đời
Bên em, mơ sống lại thời trẻ trai
 7/6/ 2014

RA NGÕ NGẬM NGÙI


























"Ra ngõ ấy mấy trông...ra ngõ mà trông ..."
Nào ai duyên mới có biết không ?
Chị tôi tủi phận, khô nước mắt
Nhớ một ngày xưa thuở má hồng.

THỨ BẢY ĐỢI TRÔNG


























N(ỗi niềm người xa chồng)
Người ơi sao chẳng về gần
Đầu tuần hy vọng, cuối tuần em trông !
Chẵng phải chinh phụ ngóng chồng
Mà sao phai cả má hồng vì mong
Nào biết người có về không
Đường xa rồi bão rồi giông cản đường ?
Rồi thì đột xuất bất thường
Nhưng em vẫn đợi , vẫn thương cháy lòng
Những chiều thứ 7 em trông
Những đêm đơn chiếc buồng không em buồn...

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

TRÁI TIM YÊU THƯƠNG























Kính tặng BS Hiền )
Để có con trên đời
Bố mẹ, mọi người vất vả
Khi giờ đây
Cuộc sống đổi thay tất cả
Độc tố từ thức ăn, nước uống
Môi trường tác động hàng ngày
Sinh nở khó thay
Nên có được con trên đời
Đó là điều may, là có phúc
Trời Phật độ trì
Y học, mẹ cha chăm sóc
Qua cay đắng
Đời cho ta trái ngọt
Mẫu tử tình thâm
Đó là nhân sinh
Là lẽ sống trên đời

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

GIA VỊ CUỘC ĐỜI



















Nêm vào đời chút gia vị đi em
Dẫu anh biết cơm đang lành, canh đang ngọt
Tý gia vị, dù ít thôi cũng tốt
Sẽ thêm đậm đà sinh động hẵn lên
...
Có sao đâu
trong hạnh phúc ấm êm
Không thiếu được chút hờn ghen nho nhỏ
Dù khi đó do chồng hay do vợ
Xin em nhớ
đó chính là gia vị của tình yêu
...
Chớ vội hờn ghen,
đay nghiến một chiều
Hãy tìm hiểu ngọn ngành
Tấm chân tình chồng vợ
Chút ghen hờn
Dù chỉ là nho nhỏ
Đừng để biến thành nỗi khổ suốt đời ta
   V V L

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

ƯỚC XUÂN CẢ ĐỜI























(Cụ Rùa Hồ Gươm chết 1/2016)
Mưa rào, sấm chớp giữa trời 
Hân hoan thấp thỏm lòng người ước mong
Thiên Đình đổi phép thần thông
Mưa dông ngay giữa mùa đông khác đời(1)
Thế nhưng, lại thất vọng rồi
Đặc biệt rét, khiến lòng người  tả tơi...


THAM NHŨNG CHẾT RỒI





















Mừng nay"tham nhũng đã chết rồi"
Tìm hoài nỏ thấy ở hai nơi (1)
Như thế ai người không phấn khởi
Tham nhũng từ nay chết thật rồi..!
 ***
Tham nhũng chạy về nông thôn thôi
Để giờ chúng nó đổi cách chơi
Trưởng, phó, thấp cao mua bán cả
Hợp đồng, tuyển dụng... giá gấp đôi
***
Tiêu cực giờ đây cũng thức thời
Thị trường mua bán ngã giá thôi
Nhưng dù chúng có trăm nghìn kế
Cũng không tránh khỏi bởi lưới trời
 4/3/2013
(1) Hà Nội, Tp HCM báo cáo "không phát hiện ra tham nhũng"

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

GIỮ CHÁU TRÔNG NHÀ
























Về hưu giữ cháu, trông nhà 
Ấy là hạnh phúc tuổi già của tôi
***
Nghĩ thương bà xã quá thôi
Vẹo sườn bế cháu mỏi rời chân tay
Cho ăn dễ hết nửa ngày
Nỉ non doạ dẫm còn bày trò chơi
Người dưng kẻ lạ doạ rồi
Rậm râu sâu mắt cháu thời coi khinh
Bữa ăn làm tội làm tình
Mà cả thiên hạ đâu mình cháu tôi

QUAN NƯỜM NƯỢP TRANH ẤN... ĐỂ LÀM QUAN. DÂN GIẢ LÀM QUAN THỀ LIÊM CHÍNH...!






















.Tôi vẫn là người lạc quan và tưởng bở khi tự mình đoán rằng: Lễ hội Minh Thề năm nay chắc chắn có nhiều quan chức tới dự, vì chí ít, đây cũng là một lễ hội dân gian đàng hoàng: Nơi để hàng năm quan chức tới dâng lễ, thề Liêm Chính với dân, mọi người cùng hô vang lời thề: “Ai dùng của công xây dựng việc công xin thần linh ủng hộ, ngược lại người lấy của công về làm của tư, xin thần linh đả tử.... làm tôi bất trung, làm con bất hiếu, xin thần linh tru diệt”
Nhưng vẫn thế, như mọi năm, chỉ có dân chúng trong làng tới với lễ, không thấy mặt quan nào.
Thề vậy thì có mà xeo quan tới quan cũng chả thèm, nhỉ? Nếu nghe được tiếng, chắc thần linh nhìn cảnh dân đóng giả quan lại chả cười khùng khục, làu bàu: " Sư bố nhà các anh, cái thằng cần thề thì nó chuồn, các anh có gì nữa trong nhà mà còn thề liêm chính? Hử! "...
Còn ở lễ hội Đền Trần xin ấn cầu may, thăng quan tiến chức, ầm ầm, rần rần.  Dân thì ùa nhau đi xin ấn ước lên quan.
Quan thì lấy luôn cả xe biển xanh, biển đỏ đưa mình tới xin, tranh .... làm quan tiếp, làm quan nữa, làm quan mãi mãi...
Cái phong tục du xuân, vãn cảnh, lễ hội đậm chất nhân văn người Việt mà cha ông ngàn năm lưu gửi lại, đã bị phá, bị bóp méo, bị lợi dụng, bị xô đạp, trở nên thảm hại, trở nên thảm hoạ, trở nên cuồng khùng.
Dịch chuyển tàn ác, từ ý nghĩa tâm linh sang mê tín, cuồng tín với những hành vi đáng xấu hổ, đáng bị lên án. Và đóng góp vào sự tuột dốc ấy trước hết lại có công lớn của chính quyền....
Nếu các lãnh đạo khác, các uỷ viên Bộ Chính trị, các Bộ trưởng, các Chủ tịch tỉnh...cứ công khai số điện thoại để nghe dân hỏi, nghe dân nói, nghe dân làu bàu, nghe dân cáu kỉnh, thậm chí nghe dân chửi.... thì tuyệt vời lắm, đừng ai ngại cả, vì đó là cảm xúc của cuộc sống, cảm xúc của nhân dân, cảm xúc của niềm tin, cảm xúc của sự thật sống động, cảm xúc giữa những con người và những con-người-lãnh-đạo.....
Xuân Bính Thân 2016
Nguyễn Quang Vinh

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

XIN CHỚ COI THƯỜNG

























Khu công nghiệp Biên Hoà
Tấp nập người qua
Kẻ gần, người  xa
Nam Định, Hải Phòng, Nghệ An,Thanh Hoá...
Vào nam, đi kiếm việc làm
Những khuôn mặt xám vàng . 
Những  bước chân gấp gáp
Thắc thỏm chờ mong và hy vọng
Tìm kế mưu sinh, muốn đổi đời
Cuộc sống ! 

***

NGÔI NHÀ CÓ NHIỀU CỬA SỔ


















Ngôi nhà có nhiều cửa sổ
To đùng chiếm hai mặt lộ
Đèn mờ cho người thích phở
Đêm thanh tấp nập ra, vô

Ngôi nhà có nhiều cửa sổ
Vòi con bạch tuộc khổng lồ
Chỉ dạng tham quan mới có
Dạng háng, cười đút của vô
***
Ngôi nhà có nhiều cửa sổ
Cùng hai biệt thự Thành phố
Dư luận ai cũng phỉ nhổ
Tai tiếng đem theo xuống mồ ...!
  21/6/2015

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

BỔNG NHIÊN NỔI TIẾNG






















(Xe rác đêm giao thừa 2016)
Một con người 
bình thường dung dị
Xã thân vì nước vì dân
Họ trở thành anh hùng
Danh thơm xa gần
Muôn đời sử sách còn ghi

BẾ CON ĂN MÀY
















Ăn mày xưa
Gậy trong tay
Áo quần rách rưới, mặt gầy, chân teo
Đói ăn, nhà lại quá nghèo
Gặp ai tay ngửa, mắt nheo, lệ tràn
Liêu xiêu bóng miệng khàn khàn
"Ăn mày ", hai tiếng muôn vàn đắng cay

TẶNG CON















Sinh con lòng những ước mong
Nếu là con gái gả chồng gần thôi ?
Lúc trái gió lúc trở trời
Lúc mạnh khỏe lúc buồn vui bên mình
Chỉ cần cái nghĩa cái tình
Chứ đâu bố mẹ dưỡng sinh cả đời

Bây giờ lấy chồng xa xôi

Cũng là duyên số cuộc đời con ơi
Chỉ một điều mong con tôi
Đã yêu thì lấy, lấy người mình yêu
Gần xa hay có giàu nghèo
Cảm thông chia sẻ sớm chiều bên nhau
Bố mẹ có cần gì đâu
Chỉ cần có vậy đó câu đáy lòng !
 11/2009


BẾN THUỶ MỘT MÌNH














( Hoạ lại thơ Bến Thuỷ  của TC)
Ta về Bến Thủy một mình
Bâng khuâng để nặng mối tình cho ai
Chẵng quên nổi nước Đồng Nai
Càng day dứt nhớ buổi mai Cửa Lò

VỀ THĂM ĐỒNG LỘC





















Bài thơ xưa đưa tôi về Hà Tỉnh
Thăm núi Hồng thăm "Thạch nhọn", Thạch Kim
Đức Thọ, Thạch Hà, Can Lộc, Cẩm Xuyên...
"...Tôi đi tìm em
Cô thanh niên xung phong "
Nơi ngã ba Đồng Lộc .
Đứng cạnh hố bom thù tàn khốc
Thuơng cho cuộc đời Thanh Niên Xung Phong...

Thương cho  cuộc đời Mười Cô Thanh Niên Xung Phong
Những người con của sông La oai linh , của Hồng Lĩnh anh hùng

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

MUA DANH


























Câu thơ hay dưới bàn tay nhạc sĩ
Nốt nhạc bay rê, đố, sồn, mi..
Bài thơ hay dưới tâm hồn nghệ sĩ
Thăng hoa thành lời hát vút đi

Câu thơ hay dưới tài hoa nhạc sĩ
Diệu kì hơn cả những diệu kì
Bài hát hay được giọng ca nghệ sĩ
Là lời ca có cánh vút đi
***
Không cảm xúc dù là thi sĩ
Dẫu thơ tình nhạt thếch có chi
Và giọng ca dù là nghệ sĩ
Vì bán mua chẳng đọng lại gì

Đời muốn oách
Mua danh
Thuê thơ, thuê nhạc sĩ
Hợp đồng trao, cháo múc khó gì?
Cũng bài hát 
cũng thơ gào khản cổ
Duyệt chi rồi 
Cứ thế hát đi!
    21/4/212

VÀNG LÀ VÀNG ƠI !




















" Quý như vàng " người Việt Nam ta
Dành dụm lo một tí giữ nhà
Phòng đau yếu hay khi hoạn nạn
Dành cho con khi lấy chồng xa

Đôi hoa tai từ thuở ông bà
Tài sản chung quý nhất cả nhà 
Có tí chút yên tâm trong dạ 
Đúng là vàng " tiên phật" đời ta

Thế mà giờ mấy ông Cuốc ra
Vàng trong dân tụt giá...! Cha chà ! 
Dân đã cực giờ càng cực quá
Khổ với vàng, khổ với đô la

Nghỉ làm sao ích nước lợi nhà
Đừng làm gì để dân khổ nhá
Bởi dân làm nên cả Quốc gia ! 
***
Vàng ơi vàng ...
Vàng cả mắt ta ! 

Vàng thần tài 17/2

ÔNG ĐỒ XỨ NGHỆ




















Lâu lắm mới về thăm Xứ Nghệ
Vơi  đầy, kỉ niệm một miền quê
Ngày vui hội chợ Xuân, Quốc  tế
Có "ông đồ trẻ", chữ miễn chê

Vẫn vành khăn xếp vẫn áo the
Cho chữ mỗi khi độ Xuân về
Nét bút hào hoa như rồng phượng
Hợp từng đối tượng thế mới phê

Sách rách thì phải giữ lấy lề
Giữ hồn dân tộc sáng pha lê
Ta như  sống lại ngày xưa ấy
Niềm vui được chữ...sướng đê mê

Cuộc đời biến động, như dâu bể
Mặc ai thật, giả với khen chê
Chỉ mong mai mốt khi trở lại
Đất quê "đồ Nghệ "vẫn giữ nghề...!
          31/12/2012
Hội chợ T/M Quốc Tế Vinh

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

THỎA NỖI ƯỚC MONG















Thế là anh được gặp em  
Bao năm khắc khoải con tim mệt nhoài
Cho dù quên nhớ mặc ai 
Với anh em mãi không phai không mờ 
Chẵng hẹn mà vẫn đợi chờ ? 
Cái duyên cái số bất ngờ đó thôi ?
Nghe mà mặn chát đầu môi
Mà day dứt cả cuộc đời chiến binh
Thương em trong cuộc trường trinh
Cả nước ra trận chúng mình hành quân 
Mừng ngày toàn thắng mùa Xuân
Anh về vui vẫn chen phần đắng cay 
Còn đâu trên mãnh đất này 
Còn đâu những tháng những ngày bên nhau 
Còn đâu những lúc chụm đầu
Bài toán khó, bài thơ câu nghĩa tình 
Còn đâu hình bóng ta mình
Cầu xi , Bái thủy lập trình trái tim 
Còn đâu xanh áo học sinh 
Thạch long với cả lớp mình đắp đê ! 
Còn đâu ...em chẵng trở về
Dở dang câu hẹn câu thề chưa xong
Chỉ còn nhớ đến vô cùng 
Tấm lòng của những tấm lòng đó em 
Giờ đây ván đã đóng thuyền 
Nhớ thương cũng chỉ còn riêng mỗi người 
Gặp nhau đầy ắp tiếng cười 
Tim này đã thỏa cả đời ước mong ! 
          Quán lào 16/1/2011
            ( ngày về họp lớp )    

NIỀM VUI MANG THEO










 


  Bốn mươi năm về trường xưa
  Nửa đời ngoảnh lại như vừa mới đây
  Những con đường, những hàng cây
  Lán tranh lớp học tràn đầy yêu thươmg
  Xa quê đi khắp bốn phương
  Đầu phơ phơ bạc về trường hôm nay
  Hân hoan tay nắm chặt tay
  Trào dâng kỉ niệm những ngày bên nhau
***

ĐÊM CUỐI NĂM RÕ MẶT CƯỚP NGÀY


















Hình minh họa 




Cuối năm
Chồng vợ mặt nhăn
Xót tiền mua ghế, nửa trăm triệu đồng
Ông cầm rồi, lặng như không
Lừa cả Tổng thống, việc xong ông chuồn...
Tiền mua ghế ông ẵm luôn
"Tin trò mất vợ, tin buôn mất bò.."
Năm hết, nợ lắm thêm lo
Điện ông :"Xin hãy thương cho phận hèn...
Liền nhau khúc ruột, đồng tiền
Vợ con tiếc của, cảm phiền xin quan..."
***
Chán đời
- Kẻ hám
- Quan tham
Thấy tiền tối mắt
Bần hàn dân đen
Chợ chiều, còn cố bám quyền
Chơi đã không đẹp
Đòi tiền dây dưa...
Sai người dằn mặt kẻ đưa (1)
Cháy nhà, rõ mặt chuột chưa, hỡi người
"Bắc thang lên hỏi ông trời
Tiền đưa mua ghế giờ đòi được không"!
01/01/2016
(1) Là Sếp nên có anh muốn mua danh, mà bán mua phải sòng phẳng, bán cho kẻ khác lắm tiền hơn thì phải trả tiền lại. Đằng này ông cuỗm luôn. 
Xót tiền khổ chủ gọi điện xin lại, ông không trả mà đến tận cơ quan dằn mặt và chối phăng vì không chứng cớ !

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

KHUYẾN HỌC LÊN VÙNG CAO !











Ngày xưa chiếu bóng về xã
Như là chuyện lạ đó đây
Thế mà chúng tôi ngày ấy
Nôn nao chờ đợi cả ngày

Chỉ thương vùng cao ngày ấy
Không được xem chiếu bóng hay
Cũng như  ngày nay cũng vậy
Khuyến Học sao không lên  đây ?

TÔI MUỐN



















Tôi muốn viết những bài  thơ tình yêu
Với bao điều nhung nhớ
      Nào những bơ vơ
                        Những cô đơn 
                                     khắc khoải
                                                        đợi chờ                                               
Tôi muốn viết những câu thơ 
Mộng mơ 
               yêu thương 
                                  thao thức 
                                                  đêm trường 
                 Ngắm hoa nở 
                              Lòng vấn vương 
                                                       sầu muộn...

CẨU VÀ NGƯỜI CẨU





















Ăn cơm của chủ
giữ nhà
Ngày đêm, mưa nắng lơ là gì đâu
Bây giờ già cả ốm đau
Vẫn tình vẫn nghĩa
trước sau trung thành
Sống không đội lốt, mượn danh
Sang, hèn thờ chủ
trung thành.Thế thôi
***
Kiếp Cẩu mà nặng tình người
Người không bằng Cẩu
Để đời cười chê .
02/2014

AO ƯỚC NGÀY CUỐI NĂM




















Em ao ước được nhìn cây xương xông
Được thấy cây rau muối đồng 
trên vạt bông thuở ấy
Được lội bùn
áo nâu sồng đi cấy
Chủ nhật chăn bò
mót lúa rét tê tay
***
Nửa đời người
quen thành phố bên Tây
Vẫn nhớ không quên 
một vùng quê Việt
Mỗi độ Xuân về nỗi niềm da diết
Dưa hành, bánh chưng...
Ba mươi Tết quây quần
***
Một Tết này 
tuy thiếu bóng người thân
Cha mẹ già... 
chuyện muôn đời vẫn vậy
Nỗi niềm riêng
của riêng mình đấy
Vui Xuân đời
Mong vượt số phận từ đây !
      2016
 Xuân Bính Thân

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

SỰ LỰA CHỌN CUỐI CÙNG











Đất nước này đã hơn 4 ngàn năm
Từ thuở Cha Lạc Long Quân- Mẹ Âu Cơ
dẫn đàn con lên ngàn, xuống biển
Đi mở cõi, đảo xa nào chẳng đến
Gìn giữ biên thuỳ mòn đá núi in chân


CHÁU TÔI BỊ MỆT
















Sáng còn vui vẻ, chịu chơi
Gần trưa buồn thỉu, cháu tôi bệnh rồi
Cái miệng giờ chẳng chịu cười
Chân tay lạnh giá, mồ hôi ướt đầu
Bế ru nào có vui đâu
Cứ ấm ức khóc, đặt đâu chịu nằm
Lười bú, biếng chẳng chịu ăn
Người nóng hầm hập, nhiều lần sốt cao
Nhìn cháu ruột sót như bào
Ông những lo lắng, lòng bao nỗi niềm

MONG ƯỚC TUỔI GIÀ













Xa quê ra ở phố phường
Lãng quên một nắng hai suơng ruộng đồng
Bên con, bên cháu quây quần
Gìa nay dạ bổng bồn chồn lạ sao ?
Nhớ giếng nước nhớ bờ ao
Thị thành chán cảnh ồn ào bon chen
Suốt ngày người xe như nêm
Bước chân khỏi cửa sợ quên lối về
Thêm nhớ bè bạn ở quê