Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

CHUYỆN KỂ LÚC KHÔNG GIỜ


















(Đăng lại cho đồng đội tôi nhân ngày 22/12)
Sau cuộc chiến bảo vệ Thành Cổ, tôi ra học ở trường Cán bộ thuộc Tổng cục Hậu cần.
Tại đây tôi ở cùng phòng với trung uý Nguyễn Thông, một sĩ quan đẹp trai, phong độ, trong chiến đấu thuộc dạng lì có hạng. Anh đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa vợ, mặc dù đã có mấy cô yêu thương anh say đắm.Thế nhưng chỉ một thời gian, nghe xì xào gì đó, họ đều "chạy làng". Chạy mà nhiều cô"vừa chạy đi, đầu vừa ngoảnh lại" vì tiếc nuối. Mà anh đâu phải là người trăng gió cho cam.
Lính chung phòng dễ bề tâm sự, nhất là trong những ngày nghĩ, xa nhà, trời rả rích mưa
Chuyện anh kể cho tôi nghe sau đây cũng trong một ngày như thế 
Chuyện rằng :
- Tôi nhập ngũ tháng giêng1970 vàoTrung đoàn 48, Sư 320. Hồi ấy tôi trẻ, trắng trẻo và đẹp trai chứ không già, xấu như bây giờ, vả lại khi ấy lại chưa có vợ, mới tập yêu thôi. Người tôi yêu đang để dành ngoài Bắc. Còn người yêu tôi ấy à, có mà trời biết có những cô nào...Tuỳ họ thôi, họ thích tôi thì cứ yêu, tôi không cấm ... Mà đơn vị tôi khi ấy toàn trai tơ chưa vợ, ngoại trừ mấy ông chỉ huy .
Biên chế y tá của đại đội là một cô gái người miền quan họ có cái tên là: Thu Hoà. Hoà tốt nghiệp lớp y tá trung cấp thì nhập ngũ. Lẽ ra cô ở lại binh trạm làm cán bộ khung. Nhưng cô cứ một hai yêu cầu được ra phía trước, nên trên phiên về đơn vị tôi, thay cho anh y sĩ đã điều động về trạm phẩu của Trung đoàn
Thu Hoà về đại đội khi chúng tôi đang an dưỡng chờ đi B, cũng là lúc cả đơn vị từ quan tới lính ghẻ kềnh, ghẻ càng, ghẻ đến mức lổ lang vằn vện. Ghẻ tàn phá đại đội tôi dữ quá, trong đó tôi được liệt vào danh sách top ten, là thằng bị nặng nhất. Tôi bị ghẻ toàn thân, nói như lính"ghẻ từ đầu chí cuối". Đến"khẩu cối cá nhân", cái của quí mà cũng bị ghẻ, bị ô xi hoá", gỉ xanh, gỉ vàng, ghẻ cả cụm, từ bánh xe cho đến nòng cối. Xấu hổ, tôi một mình dấu diếm tự chữa. Dại dột hơn, một lần ngứa quá không chịu nổi, tôi đã rót li nước sôi, nhắm mắt té vào ổ ghẻ. Tưởng ghẻ chết, ai dè nó ở trong hang sâu không chết, mình thì bị bỏng. Tệ hại nhất là "cậu nhỏ "cũng bị vạ lây, bị nhiễm trùng và cống mủ 
Bởi vậy, nhiệm vụ số một của y tá Hoà là tiêu diệt ghẻ, đảm bảo sức khoẻ cho bộ đội vào chiến trường, trong đó mục tiêu trọng điểm là tôi, một thư sinh, lính cậu, trắng trẻo và hay cả thẹn đang bị ghẻ nặng nhất .
Hàng ngày Hoà cùng cậu Cường liên lạc vào rừng lấy cây ba chạc và một số lá đắng về nấu nước, bỏ thêm ít thuốc Xanh Etilel cho chúng tôi tắm, sau đó lau khô, rửa cồn và tra thuốc. Có ổ ghẻ chui sâu vào da thịt, nó đào như ta đào hào giao thông, phải dùng cây kim lể tìm Cái ghẻ khều ra rồi mới rửa cồn. Vừa dí cồn vào, lính ta nhảy dựng lên như điện giật vì xót.
Quy trình tiếp theo là bôi loại thuốc mỡ để cho ghẻ ra ăn, bị nhiễm độc và bị tiêu diệt. Loại thuốc mỡ này không xót như bôi cồn, nhưng nhớp nháp khó chịu. Bôi thuốc này  mà một ngày không được tắm, người bứt dứt muốn phát điên .
Thành thông lệ, cứ chiều chiều chúng tôi rồng rắn xếp hàng lên phòng y tá đại đội, tức là phòng của Hoà chờ tắm nước lá và tra thuốc. Anh nào cũng luôn tay gãi, mồm tếu liến thoắng, chân tay bôi thuốc loang lổ xanh, đỏ, tím, vàng ...trông vui mắt đáo để .
Là bệnh nhân đặc biệt, nên tôi được xếp để làm thuốc vào tốp sau cùng
Thế rồi như cá nằm trên thớt, tôi nghiến răng để cho cô y tá làm thịt. Lúc đầu còn đau, xót như phát điên, muốn vùng dậy nhảy tưng tưng, khi cô dùng panh gắp cồn 90 cứ nhè chỗ tôi hay gãi ở vùng bẹn và cả cái nơi đặc biệt ấy mà dí, mà bôi, làm cháy cả da thịt. Nhưng khi đã sạch mủ, ghẻ đã rơi ra và ngấm thuốc, tôi thấy lòng thanh thản, yêu cuộc sống, yêu đời đến lạ kì ..."
Kể đến đây Nguyễn Thông bổng trở nên ưu tư, mắt nhìn xa xăm, thở dài, chuyển hướng câu chuyện, tưởng chẳng ăn nhập đâu vào đâu:
- Ở một xã hội, tệ lưu manh, trộm cắp tham ô của tập thể, của hợp tác xã... dù không tàn bạo, ác liệt như đạn bom chiến tranh, nhưng cũng làm suy kiệt tàn phá cả một đất nước. Ví cũng như bọn ghẻ ngày đêm gậm nhấm cơ thể, làm cho sức khoẻ ta hao mòn đến mức không còn sức sống, không ngóc đầu lên nổi.
Rồi anh ngước sang tôi hỏi:
- Này ! Thế anh bị ghẻ chưa, hắc lào nữa? Bị rồi chứ gì? Hừ ! Thoát sao nổi. Phi ghẻ lở bất thành Quân giải phóng mà"
Ghẻ không làm ta chết ngay, nhưng gây bứt dứt, khó chịu ghê gớm. Khổ nhất lúc đang hành quân, khi mồ hôi ra nhớp nháp, ngứa đến vãi linh hồn. Nhè vào chỗ hiểm nơi ấy, nơi cái của quý ấy mà hành nhau, thì chỉ có ghẻ mới độc ác thành tài đến vậy.
Rồi cũng như mạch ghẻ, anh tiếp nối câu chuyện đang kể :
-Trận chiến với ghẻ rồi cũng đến hồi kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về chúng tôi, tuy trên thân thể, nhất là vùng mông, vùng bụng còn để lại khá nhiều sẹo chiến tích .
Tháng 2/1972 đơn vị tôi vượt Bến Hải chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng Quãng Trị
Đêm 31/3 rạng ngày 1/4 /1972 chúng tôi đồng loạt tấn công các mục tiêu quân sự của Mỹ, nguỵ ở thị xã Đông Hà. Quân địch nhốn nháo hỗn quân, hỗn quan rút chạy về phía Hải Vân mong để chuồn vào Huế...
Truy kích địch đến Ái Tử, một sân bay quân sự giã chiến thì chúng tôi bị địch chống cự quyết liệt. Trước hoả lực điên cuồng của bọn địch bảo vệ sân bay, chúng tôi đành phơi lưng ngay trước mũi súng của chúng . Cả đại đội lúc này chỉ còn hơn 2 chục tay súng. Anh em số hy sinh, số bị thương nằm lai tuyến sau, số chưa kip vận động đến ... Nếu nằm lại đây chờ tăng viện chắc sẽ hy sinh hết, vì công sự không có, lại phơi lưng giữa đường băng trống trải, pháo chúng dập chắc khó thoát. Tốt nhất là lúc địch mới vừa co cụm, đang mất tinh thần thì đánh tới luôn là thượng sách
Tôi đưa mắt tìm đồng đội và nhận được cái nháy mắt đồng tình. Thế là tôi bảo cậu xạ thủ B40 bắn vào ụ đại liên gần nhất .
Sau chớp lửa của phản lực đạn B40, chúng tôi xung phong .
Đang chạy, tôi bỗng thấy khẽ nhói một cái phía bụng dưới, tiếp đó là cảm giác mát lạnh ở vùng bẹn!  Anh biết đó, người lính khi vào chiến trận, đạn bom nó tránh mình, chứ mình biết đâu mà tránh. Mà đã không tránh thì mặc xác nó, vào đâu thì vào, nên cứ tiến thôi ...
Tôi biết chăc mình bị đạn đâu đó rồi. Chạy vài chục mét nữa thấy loạng choạng, tôi đành chịu tụt lại . Khi ấy, phía trước anh em đã dập xong các ổ hoả lực địch và đã chiếm được sân bay
Kì lạ là bị thương, nhưng tôi không thấy đau lắm, chỉ ra nhiều máu, ướt cả quần và chảy dài xuống đôi chân đi giầy, bước đi cứ nghe tiếng nhóp nhép, nhóp nhép
Anh em đưa tôi về phía sau và giao cho y tá đại đội sơ cứu băng bó.
Vị trí Hoà đặt làm nơi sơ cứu thương binh là lô cốt vừa chiếm của địch. Tại đó, năm, sáu thương binh đã được sơ cứu đang chờ đưa về phía sau. Thu Hoà mặt mũi hốc hác, đen xạm khói đạn vừa băng xong cho cậu A phó A 7 bị thương ở cả 2 vai. Ngước lên thấy tôi, Hoà thoáng chút sững sờ rồi vội nhào tới. @Ôi! Cả đời tôi không thể nào quên được vẻ mặt cô lúc ấy, dù chỉ thoáng qua vài giây .
Cô lắp bắp hỏi :
- Chỗ ...chỗ ...nào ?
Tôi không nói nổi. Mà có biết chỗ nào đâu mà nói. Tôi chỉ tay vào vùng bẹn, nơi ấy máu vẫn chảy không ngừng...
Đỡ tôi nằm ghé vào thành lô cốt, Hoà lấy dao găm rạch một bên ống quần nơi máu đang thấm ướt và buột miệng kêu :Trời !
Mọi người ngỡ ngàng nhìn sang tôi: Vết đạn cực nhanh sượt qua bên phải dương vật, gần sát thành bụng, làm toác da cậu nhỏ và đang rỉ máu.
Nói dại, nó mà xuyên chính giữa thằng nhỏ thì chỉ có mà đi đứt !
Nhanh nhẹn, thuần thục như hồi chữa ghẻ, Hoà xác định vị trí vết thương, lau sạch máu và thông minh ép "cậu nhỏ "vào đùi bên phải, rồi dùng băng quấn vòng qua háng, lên thắt lưng, vòng xuống đùi mấy lần rồi băng chặt.Tôi như người vô cảm không thấy đau đớn gì và máu thì đã ngừng chảy
Thế là tôi đành phải lui lại tuyến sau. Hoà và một chiến sĩ nữa hộ tống thương binh chúng tôi ra, bàn giao lại cho Quân Y Viện R43.
Sức khoẻ tôi không đến nỗi nào, chỉ giờ đây thêm ở bên hông lũng lẵng một túi chứa nước tiểu với cái ống dẫn lằng nhằng từ bụng ra, cứ vướng víu khó chịu
Đơn vị đang bổ sung quân, chấn chỉnh đội ngũ sau chiến dịch. Hoà được lệnh ở lại R43 phục vụ. Đại đội đã tăng cường y tá mới .
Hàng ngày Hoà rửa vết thương, thay băng, trích thuốc, bón cơm cho thương binh... Cô làm việc cần mẫn, yêu thương và đầy trách nhiệm. Với tôi, cô cư xử vẫn như là cô y tá Hoà với bệnh nhân" bị ghẻ cái của quí "ngày xưa không hơn không kém. Song trong tim tôi lại trào dâng một tình cảm rất lạ và thầm nghĩ "Có duyên số gì không mà cứ đem của  nợ chứ "của quý gì" cho người ta chữa.Thật tệ vô cùng  !
Nhưng tệ nhất, đáng xấu hổ nhất là thời gian sau này, khi mà vết thương sắp kín miệng, ngứa và kéo da non
Đó là một lần thay băng, lúc bàn tay mềm mại của Hoà rửa vết thương, lật qua lật lại thằng nhỏ để cuốn băng, bỗng dưng"cậu nhỏ của tôi - Khẩu súng cối cá nhân, cái của quý"bị đạn cực nhanh sượt qua ấy, bỗng dưng cụ cựa và cương lên. Khi ấy, nơi miệng vết thương bị vỡ ra và rỉ máu. Có điều, việc băng bó thuận lợi hơn, dễ dàng và nhanh hơn vì cậu nhỏ đang cương cứng. Thấy vậy, ai cũng cười và mừng, vì vìệc băng bó thấy dễ hơn! Riêng tôi, tôi chỉ muốn độn thổ! Lạ thật, thời ăn dưỡng được vỗ béo, cũng người ấy, bàn tay ấy mà ghẻ đã làm cho co vòi không ngóc cổ nổi.Thế mà giờ đây khi bị đạn thù xé rách, máu đổ là vậy lại còn ra vẻ ta đây hung hăng !
Nhưng cái tưởng thuận lợi lại chính là cái khó không ngờ nhất
Lần ấy cũng như mọi lần, Hoà tháo băng, dùng panh kẹp bông sát trùng lau quanh miệng vết thương đang kéo da non, sau đó nhanh chóng, gọn gàng băng lại, vì còn khẩn trương thay băng cho chiến sĩ khác .
Khi cô vừa đi khuất, tôi có cảm giác như ai vừa tháo băng của mình và máu chảy thấm cả băng. Cúi nhìn, tôi thấy băng đã tuột và vết thương bị hở đang chảy máu ...
Được tin, Hoà vội vàng trở lại. Thoáng chút bối rối, thiếu tự tin, có lẽ cô nghỉ do mình làm vội, nên băng không chặt. Rồi như mọi lần, cô nhẹ nhàng và thuần thục băng kín vết thương. Xong việc, Hoà đứng dậy thở dài nhẹ nhỏm, thu đồ nghề, hơi đỏ mặt chào tôi rồi trở ra. Nhưng thật kì lạ, cô vừa bước đi được vài chục mét thì cảm giác như bị ai tháo băng lại xảy ra. Mà đâu phải cảm giác nữa, do cậu nhỏ không cương, nên băng bị lõng và tuột khỏi vết thương ...
Hoà đành phải trở lại. Mở túi cứu thương, cô nhanh chóng lấy băng khác thay cho cuộn băng bị tuột và động tác vẫn khéo léo mềm mại, chính xác như mọi lần.
Thế nhưng cứ như bị ma ám, hễ cô đi khỏi, thằng bé lại  xỉu xuống, cuộn băng lại tuột...
Chán nản, cô ngồi phịch xuống ghế bất lực. Còn tôi, tôi lại muốn độn thổ...
Hôm ấy, anh y sĩ cũ của đại đội đang công tác trên trạm phẩu Trung đoàn. Nghe tin tôi bị thương, anh đến thăm và cũng đúng lúc Hoà đang lúng túng vì tình huống trớ trêu .
Nghe Hoà kể, không nói không rằng anh cầm lấy chiếc panh từ tay cô, đột ngột gõ mạnh vào đầu cậu nhỏ . Lạ thay, cậu nhỏ đang kiêu hùng ngang ngược, bổng nhũn như chi chi và nhanh chóng xẹp xuống .
Không chần chừ, anh lấy cuộn băng, với động tác thành thục dứt khoát, băng chặt luôn
Bỏ cây panh vào túi đồ nghề của Hoà, anh vừa nói vừa cười :
- Đồ nhà lừa không ưa nhẹ đâu. Lần sau hễ nó cứng cổ, em cứ gõ vào đầu ấy, cho xịp xuống và nhanh chóng gô cổ trói luôn là hết chống cự !
Trời ạ! Đơn giản có vậy mà Hoà và cả tôi không nghỉ ra. Hoà thì lúng túng vì từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới gặp tình huống này, mà khi học y tá thì chẳng ai dạy. Còn tôi, có trời mới hiểu sao cậu nhỏ nhà tôi lại hư đến thế .
Từ đó, các lần sau Hoà làm thuận lợi hơn. Khi rửa vết thương cô cứ mặc cho hắn ta hung hăng, đứng như gậy như ý của Tôn ngộ không.Trước khi băng, cô vô tư đập cho hắn ta một búa cho thụt vòi, mềm nhũn ra rồi băng lại. Với cách ấy, một tuần sau vết thương lành miệng,kéo sẹo và không phải băng nữa. Tôi tập đi tiểu và cuối cùng đã được tháo cái bịch bên hông
Vết thương khỏi, tôi ra viện và đi Bắc, còn Hòa vẫn đang ở lại Quân y viện.
Khi tôi đi, cô khóc nhiều lắm, khóc công khai, khóc chảy máu tim tôi! Thế mà khi tôi gửi thư đòi yêu cô, Hòa nói chỉ "coi tôi là bệnh nhân ghẻ thôi", vì cô ấy có người yêu rồi
Thật kì lạ, cho đến giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi tình cảm thật của cô !
Chuyện tưởng có vậy, ai ngờ lan truyền mãi, hầu như ở binh trạm nào cũng biết và họ còn thêu dệt thêm những tình tiết li kì .Trong đó nói rằng tôi yêu Thu Hoà, nhưng bị Hoà từ chối vì tôi "nuôi chim cánh cụt" không đầu, còn mỗi tí teo ngắn ngủn, chỉ có tác dụng bài tiết nước tiểu.  Mặc dù tôi hoàn toàn bình thường như mọi thằng đàn ông bình thường
Tai ác nhất không rõ bằng cách nào mà chuyện đạn bắn gãy cổ chim cứ theo tôi mãi, đến nỗi khi làm thủ tục xếp loại thương binh tôi cũng ngại và bỏ luôn, thế mà cũng không thoát ?
Kể đến đây anh nhìn tôi thở dài và nói tiếp :
- Về đây anh biết đó, có cô giáo trẻ, thương yêu mình, nhưng khi nghe "cái khoản ta"của mình không bình thường là lãng ! Gay thế ! Giờ có cô Hà là bộ đội giải phóng, bị thương, chuyển ngành đang học ĐHXD có ý thương, tuy không bỏ của chạy lấy người nhưng cũng đang băn khoăn lắm.Tôi thì thất bại mãi rồi ...chẳng thiết nữa ...Gía mà biết Thu Hòa đang ở đâu, nếu chưa có người yêu tôi liều yêu bằng được, hoặc ít ra cũng minh chứng cho tôi...
Tôi nhìn anh thông cảm và buột miệng :
- Thế chị Hà yêu anh, nhưng chỉ băn khoăn mỗi khoản ấy chứ gì.Thế sao anh không tự chứng minh ?
- Ủa? Tôi chứng minh? Mà chứng minh bằng gì ? Nhất là tính tôi cả thẹn, bệnh mắc cở thành mãn tính ...
- Nhưng hai người yêu thương nhau, chỉ có tí trở ngại do hiểu lầm ?
- Thì chỉ có vậy !
- Thế thì xong rồi ...
Tôi chưa dứt lời, anh đã nôn nóng :
- Xong là xong thế nào ? Cách gì ? Anh nói nghe nào. Sốt ruột ...
- "Cậu nhỏ của anh, cái khẩu cối cá nhân ghẻ ấy" vẫn đứng nghiêm đấy chứ...
- Thì vẫn, nhiều bữa còn hung hăng nữa kia ...
- Thế thì ô kê ! Tối mai anh mời chị Hà đi xem phim. Nhớ mời bằng được và mua 2 vé gần nhau .Lúc nào thời cơ thuận lợi , anh hãy nói  :
" Thật vàng chẳng phải thau đâu
Đừng đem thử lửa cho đau lòng vàng
Mấy lời anh nói cùng nàng
Không tin thì cứ ...cầm vàng mà coi. Rạp tối, tay anh chị để đâu thì để ...rõ chưa ?
Hôm ấy hai người rủ nhau đi xem bộ phim"Đến Hẹn Lại Lên " ở Rạp thángTám. Chẳng rõ anh có "mang theo vàng và chị có coi vàng hay không " Nhưng sau đêm phim đó họ yêu nhau như điên dại, như chưa từng được yêu trên đời .
***
Sau này tôi chuyển đơn vị. Bẵng đi khá lâu không gặp. Tình cờ vừa rồi đi họp ở Tổng cục tôi mới được tin: hai người cưới nhau dạo cuối cái năm xem phim ấy. Hiện nay họ đang rất hạnh phúc và đã có tới 3 nàng công chúa
Thế đó! Một câu chuyện riêng tư, một kỉ niệm nho nhỏ trong thời bom đạn xa xôi của lính, mà lính thằng nào cũng khoái, cứ truyền nhau và thêm thắt thành dị bản. Riêng tôi, tôi xin kể trung thành cho những ai còn thức lúc 0h ngày 22/12, một ngày truyền thống hào hùng của chung người lính và xin tùy tâm, ai tin thì tin, không tin thì thôi, vì chuyện này tôi chỉ được nghe đồng đội tôi kể lại .

                  21/12/2012

                      V V L

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét