Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

TRÁO TRỞ TỪ XƯA























Nói rồi nào có sai đâu
Bẩn ăn như Cẩu
Tham lam như Tàu
Rít răng,
tiếng chẳng rõ câu
Mắt thì láo liến
tóc đầu bầy hây
Mũi khoằm
(như mũi lai Tây)
Bụng như cóc mệ,
chứa đầy dao găm

***
Tham lam
tạp uống
phàm ăn
Nam mô cửa miệng,
Tâm đâu nhân từ
Cầm rồi,
hỏi chối
nói chưa  (1)
Môi mỏng,
tráo trở
từ xưa đến giờ !
      14/12/2015
(1) Nhận tiền của người ta hứa sắp ghế. Ông lại nhận tiếp tiền của người khác nhiều hơn. Không bố trí, đòi lại tiền, ông không trả, chối phăng, còn đem đầu gấu dằn mặt.

NHẤT HÀNG
QUAN THAM
Bao tiền đã cuỗm vào tay
Mà chưa thoả mãn dạ dày quan tham.
Doanh nghiệp, dự án, thuế quan
Rồi tiền xin việc, bần hàn đút cho
Tiền Bán Chức,
Ông hời to !
(Bất nhân ở chỗ người đưa dễ dàng
Là quà, tiền bạc hay vàng
Đưa là ông nhận, hứa han ông lờ )
Người đưa, thấp thỏm đợi chờ
"Khuynh gia"được thắng là nhờ tiền hơn
"Bại sản", thua, ngậm bồ hoàn
Đòi tiền, liệu có bắc thang hỏi trời.
Dân dại, tiền mất, quan sơi
Bao người mất của ngậm ngùi đó thôi
Đấm với ! Săp hết thời rồi
Chợ chiều, bán chức cho người thích quan
13/ 6/215

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét